Trần Kiêu Bạc
Em một phương, anh một miền xa lắc
Muốn nắm tay em, nằm mơ may có được
Mỗi chúng ta ôm một mảng bán cầu !
Cuối năm rồi, thời gian như chậm lại
Xa nghìn trùng xa còn nỗi nhớ vỗ về!
Cali muà nầy trời còn lạnh đêm đêm,
Phố vẫn xa, tình người không đủ ấm
Tâm hồn vắng hoe, mắt còn trông ngóng
Một phía xa xôi, nơi có chút Saigòn!
Có đáng gì đâu vài giây vài phủt ?
Năm tháng dẫu dài nỗi nhớ vẫn còn nguyên
Lỡ bỏ rơi một chữ thương ở Saigòn
Không ai lượm chắc còn nằm nguyên đó
Qua bên nầy còn cầm theo chữ nhớ
Biết bao giờ thành một cặp nhớ thương
YêuNướcViệtNam.org