Trần Mạnh Hảo
Một nhà nước như không còn ai biết ngượng
Lại mọc đầy hoa xấu hổ nơi nơi
Cây thẹn thùng nép cỏ
Lá nhắm hờ mắt gió trêu ngươi
Lê Chiêu Thống gào: phải yêu nước như tao…
Ai đang chọn quốc hoa giữa thời quốc nhục
Đất nước ơi xin thẹn với Tiên Rồng

À ơi con bế con chơi
Búp bê đầy đặn còn người còi xương
Ngày mai Ngày mai Ngày mai
Có thể cha sẽ kiếm cho con mọi thứ
Nhưng tuổi thơ con không đến lần thứ hai.
Nếu Tổ Quốc không còn biển
Dân tộc tôi sẽ chết đuối trên bờ
Xin Ngô Quyền trở về
Xin Trần Hưng Đạo trở về
Dìm quân xâm lược
Tổ Quốc nguy nan
Mỗi người Việt Nam
Hóa thành cọc nhọn
Thương con Kiến gió sang sông chạy trời.
Đã bò qua biết bao thờI
Có khi từ kiến sang người tử sinh
Hòa bình Kiến vẫn nhà binh
Dắt ta về kịp đội hình tuổi thơ?
Trả trời mái tóc bạc phơ
Ta về nhú lại chồi tơ đầu đời
Mặt trăng ấy có còn trâu gặm cỏ?
Mục đồng mây nghe sáo gió thay mùa
Ai mơ phất cờ lau thành lịch sử
Cưỡi trâu về con trẻ hóa thành vua
Nghé tơ gọi may ra về bé dại
Xin mục đồng trở lại sáo thiên thai
Mùa xuân được cưỡi trâu về đồng bãi
Tìm lại hồn tôi trong cỏ rả dông dài...
Có nơi đâu trên thế giới này
như Việt Nam hôm nay
Yêu nước là tội ác
biểu tình chống ngoại xâm bị "Nhà Nước” bắt?
Các anh hùng dân tộc ơi!
Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo ơi!
nếu sống lại, các Ngài sẽ bị bắt!
Khi chưa có mùa thu
Hoa phượng còn dang dở
Bạn nằm xuống lưng đồi
Mùa thu dừng lại đó
Bây giờ đang ve kêu
Rừng xưa mình lại đến
Ước trời xanh thật nhiều
Để thay mình trò chuyện
Gió kinh thành có về Tức Mặc
Bẻ dùm ta ít hương cau
Nhặt dùm ta vài tiếng ếch
Ta nghe khi tới nước người
Đám mây dám theo chân xa xứ
Để bay vào một bát canh cua?
Hỡi con hà, con hến
Có bao giờ bỏ đất như ta?
Những bầy sâu đỏ sắc yêu tinh
Những bầy sâu đi vò xé đất nước
Sâu đục khoét tâm hồn
Sâu đục thân thể xác
Sâu mở hội thiên đường khiêng nước Việt đi chôn
Hoa hồng ơi sao em ứa máu ?
YêuNướcViệtNam.org