Trần Mộng Tú
Đất nước các em ở, không có người đi thuyền mang sách qua sông, không có ai cưỡi ngựa thật hay ngựa sắt (xe gắn máy) qua suối. Nhất là không có ông đầu tỉnh nào gây quỹ hay kêu gọi nhà nước mở trường trong vùng quê hẻo lánh, hay thậm chí bắc một cây cầu để trẻ tới trường xa. Các em phải chính tự mình mang cặp trên lưng đu dây qua sông hay lội qua suối đi tìm “con chữ”.
Dậy đi em hãy mở mắt ra
quả bầu, mớ đậu, buổi chiều tà
ngày mai em có được đi học
hay đời lăn theo những trái cà ?
Tháng chín em về trong tâm bão
mang tóc rối giăng trên hàng cây
những hàng cây khóc như tôi khóc
xô giạt đời nhau em biết không
tháng chín em về theo cơn gió
thổi ngược đời ai qua mái nhà
những hàng rào đổ trôi ngơ ngác
giạt vào đâu thì cũng chia xa
Chiến Tranh Việt Nam!
Những con số oan khiên được viết lên
Bao nhiêu người Miền Bắc Việt Nam chết
Bao nhiêu người Miền Nam Việt Nam chết
và bao nhiêu người Mỹ chết cho cả hai miền
Mỗi một người bỏ xứ sở của mình, đến định cư trên một miền đất lạ bằng bất cứ nguyên do nào cũng mang theo bao nhiêu kỷ niệm của quê nhà với mình. Sống xa quê bao nhiêu năm, miền đất mới bao dung hay hất hủi mình, mỗi người bằng ngọt ngào hay cay đắng đều canh cánh mang trong lòng đầy ắp ký ức của kẻ “lưu vong”.
Đầu óc lơ mơ của em luôn luôn lúng túng với sự kiện của thiên văn học. Khi bầu trời tự nhiên tối giữa ban ngày em nghĩ rằng mặt trăng đang lấn lướt mặt trời. Em biết thế nào anh cũng cười cho sự hiểu biết ngu ngơ của em. Em tưởng tượng ra mình đang lăn theo trái đất đi vào vùng bóng tối của mặt trăng.
Nàng ngửa mặt nhìn vầng trăng màu cam đậm đang ửng lên trên bầu trời mù mịt khói, bất giác quặn lòng nghĩ tới quê nhà. Bao nhiêu bươm bướm đã đập cánh đến xác xơ liệu có tạo nên một cơn lốc xoáy cuốn đi những oan khiên trên mặt đất ngay tại chỗ hay không? Và bao giờ một vầng trăng đẹp có thể xuất hiện trong những đám khói đen đặc đang phủ kín bầu trời quê hương.
Em ngồi một mình
ly cà phê cạn
lòng như tháng tư
đứt ra từng đoạn
Tháng năm tháng sáu
ngồi nhớ Sài Gòn
cà phê ngày ấy
thơm như ngụm hôn


Ông tuy không có hẹn chắc chắn với hai người bạn đó, nhưng ông nghĩ là họ sẽ đến. Nhất định họ sẽ đến tìm ông. Tuy thời gian cách nhau cả mấy chục năm nhưng họ là người cùng chí hướng thì thời gian không phải là điều đáng nói. Ông đang suy nghĩ không biết sẽ xưng hô thế nào. Nói về tuổi tác thì họ kém tuổi ông, nhưng về thời gian thì họ lại đi trước ông cả năm mươi năm.
YêuNướcViệtNam.org