Trần Mộng Tú
Hỡi hồn quân nhân tù tội
Xác vùi một nắm trong rừng
Mãnh hồn anh linh bất khuất
Chết nhưng mắt mở trừng trừng
Thôi nhé hồn ơi khép mắt
Bút mực nào nói hết lời
Kinh nào cầu siêu cho đủ
Mõ nào gõ gọi hồn ai
Sau 42 năm nhìn lại, chúng ta có rất nhiều những trang Sử mới. Trên hết, mỗi một cái chết của thuyền nhân, của tù cải tạo, của người Quốc Gia chết cho Tự Do là một trang Sử mới được cộng vào. Tất cả con dân Việt đều phải học Sử Việt.
Hãy tha thứ cho em
Một đi không ngoảnh lại
Để sỏi đá mỏi mòn
Để cho anh ngóng đợi
Hãy tha thứ cho em
Núi sông ngàn cách trở
Tình đã phụ tình rồi
Xin đừng mong ngóng nữa.
Người dân Việt đáng thương của tôi
anh em suốt đời ly tán
lịch sử sang trang mà nội dung không đổi
làm sao đếm được chân tay
bẻ gẫy xong rồi chắp lại
làm sao đếm được giọt máu
bên này rơi xuống bên kia
Những ngày Sài Gòn có nắng, có mưa
Mưa tháng Năm, nắng tháng Tư
Không biết lá me còn rơi trong ngày mưa
Và anh còn trên tay những bông hồng Đà Lạt
Những chiếc gai, đến bây giờ vẫn còn làm tim em rướm máu
Em sẽ dắt chị về ngôi nhà cũ
Tháng Giêng xanh còn nguyên vẹn ngày rằm
Dưới hiên nhà mình tìm lại mùa xuân
Dấu giầy xưa chắc còn in trên gạch
Em sẽ ra sân đi kiếm đàn gà
Chị vào bếp cời đống tro còn ấm
Em sẽ cố không để rơi nước mắt
Sẽ giả vờ như chưa có chia xa
Em đi thong thả cùng xuân mới
sao bước chân đi bỗng ngập ngừng
cúi xuống nhặt được trong giầy cũ
một mảnh xuân quê giữa kẽ chân
Ôi mảnh xuân quê ngày xưa đó
theo em đến tận chốn này ư
bàn chân du mục dường đã mỏng
sao nghe còn tiếc mặt đất xưa!
Theo Âm Lịch hôm đó là ngày 30 Tết. Sáng mai sẽ là ngày Tân Niên. Người Á Đông vào ngày cuối năm, không ai muốn ra tòa cả. Họ còn lo dọn cửa nhà, bày bàn thờ tổ tiên để đón năm mới. Nhưng người Mỹ thì ngày nào cũng là ngày làm việc, trừ ngày lễ và ngày cuối tuần. Ngày 30 Tết của mình không phải ngày lễ lạt nào của dương lịch cả.
Ông thì rất cũ kỹ, cái nón và bộ râu, bàn tay và vai áo tất cả đều cũ nhàu, nhưng nụ cười của ông mới như ngày tháng mới. Ông luôn luôn làm ấm một ngã tư, ông tặng nụ cười cho những người ngồi trong xe đang giận dữ hay đang buồn phiền, có những chiếc xe chỉ dừng lại để chờ đèn, nhưng vẫn nhận được nụ cười không tính toán.

YêuNướcViệtNam.org