Trần Mộng Tú
Anh ạ, giữa đêm em chợt thức
thấy mình ngã sấp vào Tháng Tư
em và Tháng Tư cùng thương tích
xoa mãi cho nhau những vết bầm
mẩu bánh ngày nào em đánh dấu
dọc đường nước mắt lúc xa quê
con sóc thời gian ăn hết cả
làm sao em tìm được lối về
có những dọc hoa vàng
có cả dọc hoa đỏ
dụi mắt tưởng màu cờ
màu cờ xa xăm đó
cuốc sâu một mảnh đất nhỏ
nhè nhẹ đặt xuống tháng Tư
tôi đặt hồn tôi nằm cạnh
cho tháng Tư bớt bơ vơ
Nước mắm và nước mắt
Giọt nước nào mặn hơn
Đây là sọt cá cơm
Cha cho thêm muối biển
Mẹ phơi trong nắng gió
trên quê hương chúng mình
những con cá hiền lành
nằm ngoan cùng hạt muối
Giữa đất trời Tây Bắc nước Mỹ, câu thơ của Nguyễn Bính đẹp như những giọt sương sớm. Nghiêng tai nghe như tiếng gió đang rủ nhau vào thành phố, luồn lỏi vào những khu vườn. Bát canh cá thìa là nấu lên, chan canh vào bát cơm gạo trắng, chan cả màu đỏ, màu hồng, màu xanh vào trong bát. Không, chan cả mùa Xuân vào trong bát mới đúng.
Tuổi tám mươi chắc bước vào tuổi mất trí nhớ rồi! Cả một dĩ vãng lãng mạn nên thơ như vậy, người đàn bà nhớ được, mình lại quên bẵng như đầu óc được nhúng vào một dung dịch hóa chất thì tệ thật. Ông không chối nữa, ông nhìn người đàn bà trước mặt, nhìn hai con mắt, mí đã sụp xuống nhưng tròng đen vẫn lóng lánh pha một chút tinh nghịch.
Người đàn bà đi theo khách, đứng lại ở bực cửa dõi mắt nhìn theo, chiếc chăn lem luốc của ông sao bỗng lấp lánh như mạ vàng, bộ quần áo cũ kỹ của ông óng ánh bạc và trên đầu ông một vầng hào quang đến chói mắt. Ông mất hút vào con đường như vô tận phía trước. Tiếng chuông giáo đường dồn dập đổ bốn phương báo tin Chúa xuống làm người.
Hằng ở xa, lâu lâu mới tham dự viết email, nhưng mỗi lần Hằng viết là như người kể chuyện cổ tích. 40 năm sau các anh chị lớn khi đó không còn hiện hữu nữa, Hằng chắc là buồn lắm vì không còn anh chị để viết thư và Hằng sẽ là một bà cụ tóc bạc da mồi, mở hộp tiền tỷ Việt Nam ra để khóc cười theo vận nước nổi trôi.
Mùa thu về phải không
Cà phê từng giọt nhỏ
chầm chậm xuống đáy ly
giống như giọt mặt trời
nhỏ bên ngoài cửa sổ
xoa xoa bàn tay gầy
trên khung kính mù sương
ngón tay như chùm lá
Tôi mong là anh đã chết, như thế thì đỡ đau đớn cho anh hơn vì nếu sống sót cái “rừng U Minh ngập nước những ngày mưa" đó không bao giờ ra khỏi anh được. Cái thành phố mà anh nghĩ là mất hình mất dạng đó thì nó vẫn còn, nhưng đã thay xương đổi thịt, anh sẽ chẳng thể nào nhận diện ra và người con gái ngày đó của anh bây giờ cũng bằng cách này hay cách khác không còn hiện hữu nữa.
YêuNướcViệtNam.org