Trần Mộng Tú
Nhiều khi đứng chênh vênh trên đường phố Sài Gòn, biết đất nước này vẫn là quê hương mình, những người đi lại chung quanh là đồng bào mình, nhưng sao không giống Việt Nam của mình ngày trước, hình như đã có điều gì rất lạ. Ngôn ngữ Việt thì thay đổi rất nhiều, pha trộn nửa Hán nửa ta.Cách phát âm của người Hà Nội bây giờ không giống cách phát âm cũ của ông bà, cha mẹ tôi ngày trước
Trời khóc thương người mẹ quê miền Bắc sống cô đơn trong túp lều mục nát thương những người con đi xẻ Trường Sơn một ngày, mẹ nhận được mảnh giấy Ghi Ơn và xác con mất tích. Đài Tổ Quốc Ghi Ơn Trời khóc thương cho người mẹ miền Nam con chết trận con chết tù cả hai con cùng mất mộ chiếc nôi cuối của một kiếp người hiến cả đời cho đất nước ai nỡ đập vỡ đi.
Nhang mới được thắp lên ngày hôm qua
hương khói đó có bay vào mắt khép
những lóng xương của anh còn đủ không
chiếc thẻ bài còn mang mang thiên cổ
rễ cây nào như nòng súng đâm ngang
có xuyên qua những bức tường áo quan
cho anh thêm vài ba thương tích mới
Nhưng anh đâu rồi em tìm không thấy?
Cứ mỗi khi đổi mùa, từ mùa Hạ sang Thu hay từ Thu vào Đông là người khách đó tới. Bạn có thể đoán người khách đó là một người đàn ông và không hiền lành gì. Anh ta có thể tự nhận là người quen lâu vì năm nào anh ta cũng tới, ít nhất là một lần. Tuy vậy tôi không thể nào thân thiện với anh ta được.
Mình đi trên đường số 1/ ghé tiệm ăn gọi miếng bánh mì bẻ làm hai/ ly nước lọc/ đĩa rau xanh/ khoai chiên vàng/ màu đỏ lát cà chua/ đời giản dị như bức tranh giản dị/ Nắng rất mỏng ấm trên tóc trên vai/ tiếng ai gọi nhau vang qua con phố/ nghe như vọng từ sau khu chợ bán hoa/ mùi cà phê thơm lừng trên tay một kẻ mới đi qua / anh ta vừa đi vừa nhấp từng ngụm nhỏ
ở trên núi có trăng
một mặt trăng rất lạ
như một nong tầm vàng
những lá dâu óng ả
ở dưới hồ có cá
vẩy của chúng màu hồng
từng cặp mắt màu xanh
rơi ra những viên ngọc

"Việt Nam” vẫn là công việc còn dang dở của nước Mỹ. Không có ai thực sự hiểu cuộc chiến đã xảy ra thế nào và những người trải qua nó phải chịu đựng ra sao? Hãy yêu thương Việt Nam mình với trái tim của thời tuổi dại, hãy cố quên đi những người thân yêu trong gia đình mình, những người bạn của mình đã chết ở Bắc hay Nam, vì AK47, vì B40, hãy cố tha thứ và thương yêu
Tôi bỏ nắm đậu xanh vào nồi cháo
Những hạt đậu cựa mình
Những hạt gạo chạy xô lại
Quê tôi bây giờ xa lắm
Tóc tôi bàng bạc màu hoa lau
Nồi cháo đậu
Cạn dần trên bếp lửa.
Tiếng cười ai ấm áp nơi đâu…..
Đất nước các em ở, không có người đi thuyền mang sách qua sông, không có ai cưỡi ngựa thật hay ngựa sắt (xe gắn máy) qua suối. Nhất là không có ông đầu tỉnh nào gây quỹ hay kêu gọi nhà nước mở trường trong vùng quê hẻo lánh, hay thậm chí bắc một cây cầu để trẻ tới trường xa. Các em phải chính tự mình mang cặp trên lưng đu dây qua sông hay lội qua suối đi tìm “con chữ”.
YêuNướcViệtNam.org