Trần Ngọc Bình
Vì làm cùng hãng, nhà 4 người chỉ có một rest room là điều rất bất tiện mỗi khi thức giấc chuẩn bị đi làm, nên chúng tôi phải thay nhau chờ đợi. Riêng cá nhân tôi vì sáng nào tôi cũng thức lối 2 giờ sáng để tập Yoga nên vấn đề vệ sinh cá nhân không trở ngại. Chỉ tội nghiệp cho bà xã và con gái. Quả là phái nữ người Việt ta có tính chịu đựng phi thường!
Từ Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 9 về nhà tôi anh tài xế phải lái xe chạy qua cái cầu sắt bắt ngang con sông chia đôi thành phố Sadec rồi chạy xuống dốc cầu một đoạn ngắn, qua một cái ngã tư,qua cái vòi nước máy công cộng một chút xíu là đến căn nhà tôi mua để ở tạm trong thời gian làm việc tại Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 9 BB. Lần đó sau khi đón tôi là người cuối cùng trong toán 4 người trực chuyên môn tại Bộ Tư Lệnh anh binh nhì vừa cho chiếc xe lăn bánh
Giọng nói của anh rất chân thành nhưng không khỏi mang chút tự ti mặc cảm vì mua xe cũ. Anh mới từ VN được con gái lấy chồng người Mỹ gốc Việt bảo lãnh qua Mỹ nên không tránh khỏi cái mặc cảm là mình thua kém người khác đã đến Mỹ định cư trước mình. Vì ở Việt Nam anh cũng ngon như ai, anh là hướng dẫn viên du lịch cho khách ngoại quốc cũng anh hùng một cõi ra gì lắm chứ!
Tới nơi tôi gặp ông Lan và bà Oanh đang ngồi trong phòng đợi tới phiên của bà Oanh để trị về vật lý trị liệu. Qua mạn đàm ông chồng cho biết ông vượt biên năm 1982 và được nhận vào Mỹ theo diện tỵ nạn. Cả ông ta và bà vợ cũng đã về hưu. Con cái ra ở riêng chỉ còn hai ông bà sống với nhau trong một khu yên tĩnh gần bịnh viện
YêuNướcViệtNam.org