Trần Vấn Lệ
Mãi mãi từ nay mất một người
Mà nghe ngàn triệu tiếng Than Ôi!
Chào anh! Vĩnh Biệt Người Anh Lớn
Hẹn gặp… mà thôi Hết-Gặp-Rồi!
Mười Tám Thôn Vườn Trầu đang khóc
Mưa Sài Gòn mưa tới Hóc Môn
Tô Thùy Yên ạ… hoa me rụng
Triệu giọt mưa thành Nước Mắt tuôn!
Một bước nữa thôi… là tới Tết! Thời gian lui lại, có bao giờ? Ba mươi chờ vậy, đêm trừ tịch, dám… ngủ quên… chừ, dám có mơ?
Mưa mãi… mưa hoài. Mưa sẽ tạnh! Nửa đêm, lưng lửng, nửa đêm buồn… Buồn ai, không có, đang buồn ngủ… Dẫu có thế nào, mai cũng Xuân!
Sáu ngày nữa mới hết năm em ạ
bởi hôm nay là lễ Noel!
đường xa xôi cho mấy cũng thấy điểm về
là Tổ Quốc bốn ba năm dài thượt thượt!
ai cuối cùng cũng xuống một sân ga
tàu chạy tiếp trên con đường của nó…
Tụ hội nhau ở đây… trên xứ người, rải rác. Ngồi tính sổ tản lạc, khói thuốc tản lên trời…
Hớp cà phê bay hơi / theo đời người viễn xứ. Có người cũng tư lự. Kệ nó, đây tự do…
Ngày Thứ Bảy buồn, vui, rồi cũng thêm tuần lễ. Chữ Quê nhòa mắt lệ, chữ Hương mờ khói sương!
Em ngồi xếp xếp những tờ lịch rời. Em vẫn thiếu thời mà nụ cười thiếu! Thật tôi không hiểu em đang nghĩ gì? Tháng Tư không đợi. Tháng Tư lại về. Cổng trường nín khe. Lá cờ đâu mất? Nhang bay khói Phật… em cầu nguyện chăng? Tôi hỏi vầng trăng nằm ngang nằm ngửa… Em đang tính nợ / anh còn mắc em? Từng tờ lịch thêm / tháng Mười biền biệt!
Không ai ngờ thằng bé / mới lên mười tuổi thôi / mà biết nói… nghẹn lời: “Trời ơi Trời mất nước!” Nó nói rồi nó khóc, nghĩa là nó không cười. Nghĩa là nó… nghẹn lời: “Ba Đặc Khu sắp mở… để có tiền trả nợ / xây Biệt Phủ, Trời ơi!”. Bài thơ đầy dấu than / bẻ thẳng từ dấu hỏi. Bạn ơi bạn đừng đợi / tôi nói nó con ai. Thằng bé là Tương Lai / mà Bây Giờ thấy muộn / mà bây giờ hết muốn / mình lớn lên làm người. Bạn ơi, bạn đâu rồi?
Quê Hương là gì? Là gì? Là nơi chốn để mình về nếu xa!
Quê Hương là một mái nhà, hoặc lợp bằng ngói hoặc là mái tranh…
Quê Hương là một vườn chanh, “Thầy U mình với chúng mình chân quê“!
Quê Hương nằm ở trên môi, ở dòng máu chảy, mồ hôi chan hòa…
Tháng Mười Hai. Và gió. Mùa Chạp cốm xanh mơ… Và, tôi vẫn còn thơ gửi em năm mười bảy!
Thời gian dòng nước chảy, cuốn lịch là con đò… Lòng sông có thể dò, lòng người… không có thước!
Nào ai níu ai được? Tà áo lụa gió bay! Tôi nói vậy, với ai? Bồ câu bay. Mái ngói
Tôi cũng có mười năm, nhiều lần mười năm, nhé, xa Quê Hương diễm lệ, xa Đất Nước diễm tình, nhiều khi cũng giật mình… thời gian hay nhát chém?
Ngày Thống Nhất tới rồi, đời chia năm xe bảy, cửa nhà và nương rẫy… còn gì đâu, nữa đâu! Rồi Ba đi qua cầu. Rồi Má đi qua cầu. Các con trai đi tù. Các con gái gãy gánh…
YêuNướcViệtNam.org