Trần Vấn Lệ
Không ai ngờ thằng bé / mới lên mười tuổi thôi / mà biết nói… nghẹn lời: “Trời ơi Trời mất nước!” Nó nói rồi nó khóc, nghĩa là nó không cười. Nghĩa là nó… nghẹn lời: “Ba Đặc Khu sắp mở… để có tiền trả nợ / xây Biệt Phủ, Trời ơi!”. Bài thơ đầy dấu than / bẻ thẳng từ dấu hỏi. Bạn ơi bạn đừng đợi / tôi nói nó con ai. Thằng bé là Tương Lai / mà Bây Giờ thấy muộn / mà bây giờ hết muốn / mình lớn lên làm người. Bạn ơi, bạn đâu rồi?
Quê Hương là gì? Là gì? Là nơi chốn để mình về nếu xa!
Quê Hương là một mái nhà, hoặc lợp bằng ngói hoặc là mái tranh…
Quê Hương là một vườn chanh, “Thầy U mình với chúng mình chân quê“!
Quê Hương nằm ở trên môi, ở dòng máu chảy, mồ hôi chan hòa…
Tháng Mười Hai. Và gió. Mùa Chạp cốm xanh mơ… Và, tôi vẫn còn thơ gửi em năm mười bảy!
Thời gian dòng nước chảy, cuốn lịch là con đò… Lòng sông có thể dò, lòng người… không có thước!
Nào ai níu ai được? Tà áo lụa gió bay! Tôi nói vậy, với ai? Bồ câu bay. Mái ngói
Tôi cũng có mười năm, nhiều lần mười năm, nhé, xa Quê Hương diễm lệ, xa Đất Nước diễm tình, nhiều khi cũng giật mình… thời gian hay nhát chém?
Ngày Thống Nhất tới rồi, đời chia năm xe bảy, cửa nhà và nương rẫy… còn gì đâu, nữa đâu! Rồi Ba đi qua cầu. Rồi Má đi qua cầu. Các con trai đi tù. Các con gái gãy gánh…
Anh tắt thở, ngậm cười, tắt thở. Đứng bên anh người vợ…cùng tù! Một người yên giấc Thiên Thu. Một người nước mắt cứ từ từ lăn…Một nước Tàu lòng tham không đáy. Không làm sao vực dậy giống nòi…Chết Quê Hương vẫn lạc loài, Thương anh, vĩnh biệt, đây bài thơ thương. Tự Do với Đoạn Trường là một, CS Tàu mấy dốt còn khôn… VN tôi cũng mỏi mòn, rồi ai sẽ chết chia buồn cùng anh?
Thế là một năm rồi đó
tôi hứa về thăm Quê Hương
tôi hứa không để em buồn
… mà bốn câu thơ đã mất!
Tôi làm gì đây, thưa Phật?
nhang tàn. tro rụng. gió bay…
rồi tôi cũng giống như ai
bốn mươi hai năm biền biệt?
Tổ Quốc / Quê Hương chừng nào yên hàn không ai xa cách. Em sợ cách lòng xa mặt… Rồi em bỗng khóc như mưa!
Bốn mươi mốt năm ầu ơ, cái võng thời gian chưa đứt! Biết bao nhiêu người đã mất, tiếng ru của Mạ nghẹn ngào…
Bên anh ngày, bên em khuya. Sài Gòn mưa, Cali nắng… Mình ở gần nhau không đặng…chắc vì mưa nắng phân ly?
Những chiếc lá vàng những chiếc lá vàng
Em ơi ngày xuống nắng vừa tan
Em ơi Thu mới mùa Thu tới
Mình gặp đây mà đâu Cố Hương?
Với anh, em vẫn là Non Nước
Sông núi người ta cũng bốn mùa
Cũng có vầng trăng như dĩa ngọc
Sắp bày trên đó một cành hoa…
Đất nước tôi có vài ba đứa nhỏ
Như Đinh Bộ Lĩnh, thằng bé làng Phù Đổng, thằng bé Trần Quốc Toản là những Đấng Anh Hùng
Nay có thêm Huỳnh Thị Ánh Hồng…
Tôi tin Vận Hội Mới của non sông mình đang mở
Người yêu thương người trọn tình nhân ái
YêuNướcViệtNam.org