Trần Vấn Lệ
Thế là một năm rồi đó
tôi hứa về thăm Quê Hương
tôi hứa không để em buồn
… mà bốn câu thơ đã mất!
Tôi làm gì đây, thưa Phật?
nhang tàn. tro rụng. gió bay…
rồi tôi cũng giống như ai
bốn mươi hai năm biền biệt?
Tổ Quốc / Quê Hương chừng nào yên hàn không ai xa cách. Em sợ cách lòng xa mặt… Rồi em bỗng khóc như mưa!
Bốn mươi mốt năm ầu ơ, cái võng thời gian chưa đứt! Biết bao nhiêu người đã mất, tiếng ru của Mạ nghẹn ngào…
Bên anh ngày, bên em khuya. Sài Gòn mưa, Cali nắng… Mình ở gần nhau không đặng…chắc vì mưa nắng phân ly?
Những chiếc lá vàng những chiếc lá vàng
Em ơi ngày xuống nắng vừa tan
Em ơi Thu mới mùa Thu tới
Mình gặp đây mà đâu Cố Hương?
Với anh, em vẫn là Non Nước
Sông núi người ta cũng bốn mùa
Cũng có vầng trăng như dĩa ngọc
Sắp bày trên đó một cành hoa…
Đất nước tôi có vài ba đứa nhỏ
Như Đinh Bộ Lĩnh, thằng bé làng Phù Đổng, thằng bé Trần Quốc Toản là những Đấng Anh Hùng
Nay có thêm Huỳnh Thị Ánh Hồng…
Tôi tin Vận Hội Mới của non sông mình đang mở
Người yêu thương người trọn tình nhân ái
YêuNướcViệtNam.org