Trịnh Y Thư
Mười mấy năm trôi - thân lưu xứ
nước non nghìn dặm ngập điêu linh.
Ðêm mơ thấy chết già một chỗ,
sáng dậy soi gương bỗng giật mình.
Thư em viết có niềm vui
Sao tôi chỉ thấy một trời tang thương

Những phiến lá từ tâm dưới bầu trời độ lượng
rưng rưng vũng nắng—ấm mặt tường gạch nâu
hanh hao sân tu viện im nghe
tiếng gót giày va khẽ
như nhịp điệu một khúc nhạc thanh xuân.
Tháng năm tôi ngỡ tháng mười
dấu chân tao tác một đời hợp tan
bạc đầu giấc mộng miên man
gió xô nước lũ cũng tàn xiêu thôi.
Tháng mười tôi ngỡ tháng năm
Ngỡ chuông tịnh độ trăng rằm ngoài hiên
Hồn quạnh quẽ bóng tịnh nhiên
Một thiên phù mộng chưa quên – cũng đành.
Chiều cuối năm phân vân
Không biết làm sao cho hết kiếp
Vầng trăng non vừa nhô.
Chiều cuối năm thơ thẩn
Hạ đông thời gian đỏ tím vàng
Màu quan san chiếc lá.
YêuNướcViệtNam.org