Vũ Gia Phan
Từ ngày nuôi con rắn nhỏ, Tấn là đứa siêng năng nhất trong ba anh em. Buổi sáng cả ba sách cặp đến trường. Chiều ở nhà nó cầm rổ tre ra mương bắt cá nhỏ về cho con rắn ăn. Thỉnh thoảng Tấn cầm xẻng ra sau vườn đào vài con trùng nhỏ mang về làm thức ăn thay cho những con cá, nó vui khi con rắn vẫn ăn ngon lành.
Một lúc sau, anh khóc một mình. Tiếng khóc của một người lính dãi dầu sương gió nghe thật tức tưởi và bi tráng. Bên kia đường trong sân nhà thờ Bà Chiểu, tượng Chúa Giê-su đứng trên đỉnh mái vòm trước tháp chuông nhìn sang thật hiền hòa, độ lượng. Chắc Ngài cũng cảm nhận được niềm đau của người lính chiến nằm khóc cảnh tang thương của Miền Nam trong những ngày tháng binh lửa ngút trời này.
Trong cái làng này, chỉ có gia đình ông và một vài người nữa làm nghề nông vì không có thuyền để đi biển. Còn lại hơn hai mươi nóc nhà kia đều là dân chài, tất cả họ cũng làm nghề cha truyền con nối, như cái nghề đạo tỳ của ông. Đất cát miền Trung kém phì nhiêu, khô cằn lại gánh phải nhiều tai ương. Hằng năm các cơn bão ngoài khơi thường thổi vào đất liền
Cho đến bây giờ tôi thấy mình vẩn nợ anh và đồng đội của anh một lời cám ơn, vì những ngày đó anh đã chiến đấu và hy sinh một phần thân thể để bảo vệ Miền Nam tự do, cho tôi và các bạn của anh có những ngày yên vui đến trường. rong tim tôi, anh là một người lính trẻ anh hùng, và tôi muốn viết những dòng này để cám ơn anh.
YêuNướcViệtNam.org