Bài Mới Nhất
Tôi quen biết vợ chồng chị Duyên đã hơn mười năm, chị thì lúc nào cũng tử tế thân thiết , coi tôi như một đứa em trai. Chúng tôi biết nhau từ lúc còn ở đảo, vì gia đình chị và tụi tôi ở gần lều với nhau. Chồng chị Duyên tên Long, là một người đàn ông cũng bình thường, có nụ cười tươi tắn, khi đi chung với chị tôi thấy anh cười mà mặt anh lúc nào cũng nghiêm nghị.
Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 lại đến. Chúng ta hãy cùng nhau nhìn lại, dù chỉ là thoáng qua, những diễn tiến đưa đến biến cố lịch sử đau thương, một mất mát lớn lao ở mức độ kinh hoàng cho Nam VN, cho chúng ta, không thể nào nói lên hết bằng vài ba trang giấy. Dư luận vẫn chưa quên lời phát biểu của ông Kissinger sau ngày 30 tháng Tư "thời gian sẽ trả lời ai thắng ai."
Vợ tôi thường nói với mấy con: - Ông bà mình nói người già hay sanh tật, đúng quá! Bây coi: ba bây bây giờ sáng nào uống cà phê xong cũng lại đứng trước tấm lịch tháng treo ở phòng khách, nhìn trầm ngâm một chút rồi lấy bút gạch tréo ô vuông đề ngày hôm qua! Chi vậy hổng biết? Hỏi ổng thì ổng nói gạch để nhớ rằng đến ngày nầy tháng nầy mình vẫn còn trôi sông lạc chợ!
Có làm lính mới cảm thông cho kiếp lính nghiệt ngã đoạn trường. Có làm dân thời ly loạn mới biết được thế nào là mạng sống của con người, giữa bom đạn vô tình, héo úa còn thua cây cỏ. Có là người thương phế binh sau khi xuất viện, bỏ lại một phần cơ thể, mới thật tội nghiệp cho tuổi trẻ bạc phước vô phần.
Thống Đốc Dân Chủ Jerry Brown là người đã chống việc Người VN vào Mỹ tỵ nạn. Ông cấm không cho người tỵ nạn Nam VN vào tiểu bang California trong thời gian đầu tiên ông làm Thống Đốc tại đây. Ông ngăn cấm người Việt tỵ nạn vào đây trong khi ông im lặng trước sự xâm nhập của dân Trung Mỹ , Nam Mỹ hay từ Mexico.
Trong hy sinh âm thầm , người lính đã không bao giờ được một lời an ủi tử tế của hậu phương, để yên tâm tiếp tục cầm súng bảo vệ cho người dân. Trái lại họ còn bị muôn ngàn bất hạnh đeo đuổi suốt cuộc chiến. Khi cầm súng thì cô đơn, nửa đường bị hậu phương, đồng minh và lãnh đạo phản bội bán đứng. Ngày trở về thì bị giặc trả thù đầy đoạ .
Sau 30/4/1975 Mỹ mở chiến dịch đổ tội làm mất nước cho Tổng Thống Thiệu để cho người ta không oán hận Mỹ đã bỏ rơi VNCH. Giờ đây đã 44 năm trôi qua, nếu người Mỹ không lên tiếng giải oan cho TT Nguyễn Văn Thiệu, thì cũng nên trả lại sự thật cho lịch sử. TT Nguyễn Văn Thiệu cho tới trước khi chết, vẫn cúi đầu nhận chịu trách nhiệm đã làm cho mất nước
“Một lũ man rợ đi giải phóng một dân tộc văn minh”. Đó là lời nhận xét của một “cán binh” đã nhìn thấy ra sự thật. Từ núi rừng hang động, từ cuộc sống bán khai, như người “Mán về thành”, thấy cái gì cũng hay, cũng đẹp, cũng thích. Liên tục ngày đêm, từng đoàn xe tải xuôi tuyến Nam - Bắc, ùn ùn chuyển tải “chiến lợi phẩm” về các “căn cứ địa” hậu phương phía Bắc.
Mỹ chú trọng tới thể chất, Chân thuộc phần trí khôn, và Thiện nối kết con người với phần siêu linh. Nhưng vì thiếu Tình, không chú trọng đúng mức đến Tình, cho nên không thể có nếp sống đạt được Thiện. Đây là nguyên nhân làm cho xã hội phương Tây phải lặn ngụp trong những bế tắc của vật chất hạn hẹp và của suy luận hàm hồ.
YêuNướcViệtNam.org