Bài Mới Nhất
Hơn chục năm trước, khi còn làm "counselor" trong tù, tôi được biết khoảng chục anh tù VN, tuổi từ hai mươi tới hăm lăm, phần nhiều nhỏ con, ít nói, mình thường xâm rồng phượng màu mè tỉ mỉ rất đẹp, hay bản đồ chữ S với hai chữ Việt Nam vắt ngang xanh lè, hoặc vài ba câu tiếng Việt tên các băng đảng ngây ngô vớ vẩn
44 năm qua rồi, nhưng lịch sử cận đại của nước Việt vẫn còn đó chứ không sang trang như nhiều người đã ngộ nhận lúc ban đầu. Hãy nói lên những sự thật của lịch sử để tự trọng và xứng đáng là người cầm bút, là người lính . Đó là cách duy nhất đền đáp lại mối ân tình đối với người chiến sĩ một đời hy sinh hạnh phúc và mạng sống của mình cho đời.
35 năm, sau khi chiến tranh tàn phá đất nước Nhật, người tị nạn Việt Nam đến xứ sở họ mong muốn được ở lại định cư, sinh sống. 44 năm sau chiến tranh, thống nhất đất nước, người Việt vẫn còn phải "tha phương cầu thực"! Đem ra so sánh thực tế này, những người lãnh đạo quốc gia có hiểu biết, nếu không cảm thấy hổ thẹn thì không biết họ còn có liêm sỉ không?!
Tôi quen biết vợ chồng chị Duyên đã hơn mười năm, chị thì lúc nào cũng tử tế thân thiết , coi tôi như một đứa em trai. Chúng tôi biết nhau từ lúc còn ở đảo, vì gia đình chị và tụi tôi ở gần lều với nhau. Chồng chị Duyên tên Long, là một người đàn ông cũng bình thường, có nụ cười tươi tắn, khi đi chung với chị tôi thấy anh cười mà mặt anh lúc nào cũng nghiêm nghị.
Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 lại đến. Chúng ta hãy cùng nhau nhìn lại, dù chỉ là thoáng qua, những diễn tiến đưa đến biến cố lịch sử đau thương, một mất mát lớn lao ở mức độ kinh hoàng cho Nam VN, cho chúng ta, không thể nào nói lên hết bằng vài ba trang giấy. Dư luận vẫn chưa quên lời phát biểu của ông Kissinger sau ngày 30 tháng Tư "thời gian sẽ trả lời ai thắng ai."
Vợ tôi thường nói với mấy con: - Ông bà mình nói người già hay sanh tật, đúng quá! Bây coi: ba bây bây giờ sáng nào uống cà phê xong cũng lại đứng trước tấm lịch tháng treo ở phòng khách, nhìn trầm ngâm một chút rồi lấy bút gạch tréo ô vuông đề ngày hôm qua! Chi vậy hổng biết? Hỏi ổng thì ổng nói gạch để nhớ rằng đến ngày nầy tháng nầy mình vẫn còn trôi sông lạc chợ!
Có làm lính mới cảm thông cho kiếp lính nghiệt ngã đoạn trường. Có làm dân thời ly loạn mới biết được thế nào là mạng sống của con người, giữa bom đạn vô tình, héo úa còn thua cây cỏ. Có là người thương phế binh sau khi xuất viện, bỏ lại một phần cơ thể, mới thật tội nghiệp cho tuổi trẻ bạc phước vô phần.
Thống Đốc Dân Chủ Jerry Brown là người đã chống việc Người VN vào Mỹ tỵ nạn. Ông cấm không cho người tỵ nạn Nam VN vào tiểu bang California trong thời gian đầu tiên ông làm Thống Đốc tại đây. Ông ngăn cấm người Việt tỵ nạn vào đây trong khi ông im lặng trước sự xâm nhập của dân Trung Mỹ , Nam Mỹ hay từ Mexico.
Trong hy sinh âm thầm , người lính đã không bao giờ được một lời an ủi tử tế của hậu phương, để yên tâm tiếp tục cầm súng bảo vệ cho người dân. Trái lại họ còn bị muôn ngàn bất hạnh đeo đuổi suốt cuộc chiến. Khi cầm súng thì cô đơn, nửa đường bị hậu phương, đồng minh và lãnh đạo phản bội bán đứng. Ngày trở về thì bị giặc trả thù đầy đoạ .
YêuNướcViệtNam.org