Bài Mới Nhất
Theo ước tính của các tướng lãnh Hoa Kỳ tại Việt Nam, vào năm 1972 Bắc Việt sẽ mở nhiều mặt trận lớn tại Quân Đoàn 1 và Quân Đoàn 2, vì thế kế hoạch bình định và phát triển phải đặt hàng đầu trong năm 1971 để các đơn vị chính quy rãnh tay đối đầu với quân Bắc Việt vào năm 1972. Quân Đoàn 2 cần có một cố vấn nhiều kinh nghiệm về bình định phát triển, hợp tác chặt chẽ với Tướng Ngô Dzu.
Từ một cậu bé ngây ngô trong một làng hẻo lánh đến một ông già vẫn còn ham vui, tôi đã bước một quãng đời quá dài với không biết bao nhiêu lần vấp ngã. Những vấp ngã nầy là những lao đao trên bước đường đời. Trang bị cho mình một số kiến thức căn bản tôi đã mạnh dạn bước chân vào đời ở tuổi 23. Với sự hăng say làm việc của tuổi trẻ tôi đã hiến dâng tất cả sức lực của mình cho nghề nghiệp.
Tiến trình văn hóa “đểu” gần như kiện toàn. Từ Nam ra Bắc “đểu” phủ kín đất nước…Cái “đểu” khốn nạn nhất là hôm nay, sau bốn mươi bốn năm rồi, những người bị chúng cướp sạch, lấy sạch. Họ đã phải bỏ ruộng vườn, nhà cửa, bỏ nước ra đi mà chúng chưa thỏa mãn, vẫn còn “mất dậy” gọi họ là “bọn ba que” , lá cờ yêu thương của họ là cờ “ba que”.
Chị hai tôi vốn mau nước mắt khi nghe bài hát này. Tôi thì cố thu xếp để mỗi năm trở về bên Má, đâu ai biết được cơn gió nào bay ngang vô tình. Hạnh phúc thay cho những người bạc đầu mà còn có Mẹ để kính để yêu. Cũng như hôm nay, tôi may mắn còn Má trong đời để có nơi chốn trở về yên ổn giữa muôn ngàn bon chen mệt mỏi.
Phải chi có năm bảy gia đình bên này gởi về chu cấp cho một hai gia đình bên đó thì nhẹ thở biết mấy. Đằng này, chỉ có chị, cong lưng mà kéo. Chị buồn lắm, nhưng lại tự an ủi, cái số mình nó vậy. Trời cho mình sanh nhằm năm con ngưa. Ngựa thì phải kéo xe. Chị tự nhủ lòng, khi nào cha qui tiên mẹ bái tổ thì chị sẽ cho ngựa nghỉ, làm một chuyến du lịch dài ngày cho biết đó biết đây.
Sự im lặng của cha tôi đã gieo vào lòng tôi bao câu hỏi và nghĩ suy về sự bao la mà hữu hạn của biển, về sự bao dung mà tàn nhẫn của biển , về sự vô biên và giới hạn, cái thiện ác, buồn vui... của đời người. Phải chăng biển trước mắt cha tôi như một nhắc nhở về những mơ ước không thành của một thời trai trẻ...
Con đường đến trường khi ấy lầy lội lắm, bùn bám đầy, nhìn hình ảnh mẹ gồng mình đi từng bước chậm rãi, khoác cái áo mưa mỏng, thi thoảng chỉnh sửa lại cái áo mưa nhỏ bé của con mà con rướm lệ. Con lúc ấy vừa thương vừa sợ. Thương vì nhìn mẹ đang phải gồng mình lên giữa trời mưa mà chậm rãi bước đi. Sợ vì mẹ lúc nào cũng yếu đuối, lại hay bệnh, hai bàn tay cứ run run
Ngày nay người mẹ độc thân và không con đang sống một mình trong một căn phòng thuê ảm đạm. Nhưng hình ảnh của bà trong tâm tôi không gắn liền với căn phòng ấy, mà gắn với ghế đá trên bờ biển Long Beach có khắc tên hai đứa con trai chết trẻ của bà. Đó là hình ảnh một chiếc lá vàng còn thở ngồi thương tiếc hai chiếc lá xanh đã bị khói lửa và sông nước cuốn đi.
Một tấm tình thương không tính được bằng tháng bằng năm, một tấm tình thương bao la rộng khắp, mỗi mỗi bước ta đi đều chắp lên từ chắt chiu tình mẹ, mỗi bệ phóng cho tầm cao của ta đều bật lên từ đôi cánh của lòng mẹ, cái hạnh phúc ấy được thể hiện từng giây từng phút sống động và do đó mà mọi vật hiện hữu, thì làm sao có thể nói rằng vũ trụ là hư vô, mọi sự gặp gỡ, chia xa chỉ là tình cờ?
YêuNướcViệtNam.org