Bài Mới Nhất
Dạo đó đoàn tàu luôn quá tải, “ngàn đời không đủ sức đi mau”, người ngợm đa phần là con buôn với quang gánh đồ đoàn cồng kềnh nặng nhọc, nó xoá nhoà hình ảnh đưa tiễn buồn lòng kẻ ở người đi. Cái đớn đau của biệt ly lẻ tẻ phải chịu lép vế so với trăm phương nghìn kế mưu sinh đổ mồ hôi sôi nước mắt. Từ nghề “nội trợ” ghi trong sổ gia đình thoắt cái họ phóng đu lên tàu với danh xưng rất giang hồ rất gió bụi: Con buôn.
Anh lính phong phanh đang cắt cỏ hai nhà. Thật ra, anh dùng máy cắt cỏ nhưng để hút lá khô dưới cỏ cho sạch đẹp chứ cỏ đâu mà cắt. Sau đó, anh giăng đèn Giáng sinh bên nhà hàng xóm mới biết lính Mỹ cũng biết hát câu: "Anh là lính đa tình". Cô Kiều bưng ra cho anh ly gì không biết, chỉ thấy bốc khói.
Tôi thấy người đàn ông cầm tờ giấy tôi viết đọc. Tôi thấy ông nhìn sửng con bé, rồi đưa hai tay ôm vai nó, đầu gật gật. Con bé đưa tiếp cho ông số tiền tôi đưa. Tôi thấy ông cầm tiền, đứng ngây người ra, rồi mắt nhớn nhác nhìn tứ phía như tìm kiếm ai. Tôi thấy ông cúi xuống như muốn gặng hỏi gì con bé. Con bé lắc đầu hai ba cái.
Những người dạy Anh ngữ ở trại Bataan đều có khu ở riêng nằm biệt lặp không xa lắm trại của người tị nạn. Năm giờ chiều, trong bộ quần áo khá tươm tất mượn được của thằng bạn, tôi bước vào căn chung cư của cô ở chung với mấy người Phi khác. Mỗi căn có 4 phòng ngủ riêng với phòng ăn cũng là phòng khách.
Đã gần mười năm nay không gặp lại Đầm, Kiên thấy Đầm già đi nhiều quá, cứ như Đầm đã ở cái tuổi năm mươi chứ không phải ba chín như Kiên. Cả cái ngôi nhà mà vợ chồng Đầm đang ở cũng già nua, tường tróc vữa, mái ngói trên nóc có mấy hòn bị xô lệch, những giọt nước đang thi nhau nhỏ tí tách xuống chiếc thau nhôm đặt dưới nền nhà.
Từ thời xa xưa, ngôn ngữ Việt Nam đã rất đa dạng, phong phú. Nhất là những từ ngữ cổ bởi chúng có thể diễn tả sâu sắc nội tâm của con người, diễn tả chi tiết về sự vật, hiện tượng…. Cho đến ngày nay, chúng vẫn tồn tại nhưng lại thường bị mất nghĩa hoặc bị hiểu sai. một số từ cổ tưởng chừng vô nghĩa nhưng lại có ý nghĩa rất bất ngờ và thú vị.
Cảm giác chưa từng có ấy thoáng qua rất mau, và Thuật cho rằng có lẽ vì hai độ nhậu dữ dằn ở hai điểm khác kéo dài từ mười giờ sáng cho đến giờ, đã làm ông run tay. Nhưng vừa cho nó vào miệng, thì rõ ràng nó lăn lên lưỡi của ông và tuột vào yếu hầu, rồi dường như dừng lại ở thực quản. Ngay lúc đó, ông đã nghẹn thở mất mấy giây.
Những mùa nước cứ nhịu lẫn, chồng nhòe lên nhau, cũng bão cơn nối cơn, cũng ngập tới nóc, người với vật cùng nổi trôi, và những đứa trẻ mang tên Lụt, Lội, Gió, Giông chào đời trên xuồng cứu hộ, hết thảy mấy thứ đó không làm sao phân biệt một cách rõ ràng nữa. Tuần nắng mật đầu tiên, cả xứ như bị trúng bùa. Mấy con chó cứ ẳng lên không lý do, ai đó nói trời đẹp quá mà, người ta còn muốn sảng.
Nước mắt không rơi vì nhà bị giặc ngoại xâm đốt phá mà vì bị cưỡng chế cướp đất trắng trợn, phụ nữ không phải bị cưỡng hiếp bởi quân xâm lăng mà kéo từng đoàn sang nước ngoài làm gái mại dâm… Nhân Dân có chọn hoà bình này không? Tôi tin họ không chọn thứ hoà bình điên khùng ấy. Họ bị bó buộc vào thứ Hoà bình bất nhân.
YêuNướcViệtNam.org