Bài Mới Nhất
Chưa một người Việt Nam nào tạo nổi sự vinh dự cho dân tộc ở tư thế lưu vong như Duyên Anh. Tự tin vào tài năng và sự phấn đấu của chính mình, ông đã bước lên mọi nghịch cảnh, bước qua mọi oan khiên để giành một chỗ đứng trên vũ trụ văn học quốc tế như một tiểu thuyết gia đầy đủ tư cách. Con người tài hoa ấy đã lưu lại đằng sau hằng hà những dấu ấn của thành tựu ở mọi lãnh vực anh đã kinh qua.
Đó là buổi học “cua” cuối cùng của thời mới lớn. Đời sống toàn những khúc đường quanh co, chả đề thi nào giống đề thi nào. Những học sinh học tủ làm sao mà thi đậu. Chúng tôi không đứa nào đủ tiêu chuẩn tham dự cả hai cuộc Thế Chiến lẫn Chiến Tranh Triều Tiên. Và cho đến bây giờ vẫn chả có đứa nào tốt nghiệp để có được cái bằng mà treo lên vùng ký ức của thời mười lăm, mười bảy.
Chẳng biết tình cờ hay ngẫu nhiên mà ta thấy dường như những câu chuyện tình buồn đều hay rơi vào mùa thu. Mùa thu cũng chính là động lực thúc đẩy cho các tâm hồn thi sĩ, văn sĩ...có sự rung cảm sâu lắng chân thành. Nó làm cho tâm hồn người dù có đang cằn khô cách mấy cũng phải chùng xuống, rất êm và thênh thang..
Phát vì vết thương ở ngực mà mất sức, cuộc đời tù cải tạo thiếu thốn mọi bề làm cho sức cùng, lực kiệt. Đêm nó nhắm mắt lìa đời kế bên tôi, chỉ thổn thển vài lời trăn trối nhờ tôi nhắn lại. Ý nguyện chỉ vỏn vẹn cho Hương nên lập lại cuộc đời chứ đừng vì nó mà sống cảnh góa bụa. Chúng tôi gói xác Phát vào manh chiếu nó ngủ mọi đêm và chọn sườn đồi sau trại làm nơi an nghĩ cuối cùng của một người tù xấu số
Những giá để sách ở nhà đều do tôi tự tay làm, có cái bằng gỗ, có cái bằng sắt. Đống sách đấy chẳng ai còn đọc nữa, nhà tôi luôn giữ gìn chúng như giữ kỷ vật của tôi, từ những cuốn sách cũ nát ấy, tưởng là vô dụng ấy, chúng đã đưa cuộc đời tôi đến một bước ngoặt lớn trong đời. Đó là tôi được nước Đức mời đến nước họ ở lại định cư.
Bốn người rưng rưng ôm chặt lấy nhau. Một người đàn ông bại liệt nhưng tâm hồn không bại liệt. Một người đàn bà làm đĩ nhưng vẫn là một người vợ, người mẹ sẵn sàng hy sinh tất cả vì chồng, vì con. Một đứa con gái 15 tuổi đã biết làm thêm sau giờ học để phụ cha mẹ. Một đứa con trai bé bỏng nhưng biết phụ việc trong nhà.
Trời sáng dần. Tôi tỉnh lại. Tôi đưa cặp mắt mệt mỏi nhìn chung quanh để tìm em tôi nhưng chẳng thấy gì ngoài vùng nước biển trong xanh bát ngát. Buổi trưa, trời nắng gắt. Đôi môi tôi khô quắt. Tôi giơ bàn tay vốc một miếng nước lên miệng nhấp thử. Nước mặn chát càng khiến cho tôi khát thêm. Đói, khát, tôi nằm co quắp như một con tôm trên tấm ván mặc cho sóng biển đẩy đưa.
4 người con trai trong gia đình Ryan ở tiền tuyến tham gia chiến đấu thì 3 người trong vòng 2 tuần liên tiếp tử vong nơi trận mạc ở nước ngoài. Mẹ của cậu ta trong vòng 1 ngày nhận tin báo về sự ra đi của 3 người con. . Tướng Quân George Marshall đã ra lệnh cho một đội quân đi tìm Ryan về cho người mẹ đáng thương của cậu ta.
Anh cưới vợ xong đi bộ đội. Bố anh là bí thư đảng ủy, vợ anh được cơ cấu bí thư đoàn. Do làm nhiệm vụ ở ngoài đảo nên hàng năm anh mới được về thăm nhà. Anh không ngờ rằng bố và vợ ở nhà " làm nhiệm vụ chính trị" lại tòi ra một thằng cu. Bạn anh cùng làng mới tin cho anh biết. Anh buồn bực không nguôi. Rồi anh cũng phải về thăm nhà. Nhìn thấy thằng cu con trên tay vợ mà anh nghẹn họng
YêuNướcViệtNam.org