Bài Mới Nhất
Khởi đầu nghề trồng cỏ xứ người là dân giang hồ Hải Phòng nhưng phát triển nó lên hàng quy mô, tạo nên làn sóng buôn nô lệ làm "công nhân nông nghiệp" lại chủ yếu thuộc về "dân chơi" Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình. Tại sao, muốn trả lời đầy đủ sẽ cần một nghiên cứu về nhiều mặt. Nhưng dễ thấy nhất, đây là ba địa phương đất chật người đông, khó kiếm việc làm.
Để tồn tại, dù muốn hay không, “dân rơm” ở Anh cũng phải tự biến mình thành tội phạm, liên kết nhau thành những băng đảng giang hồ. Những vườn "cỏ" đích thực trở thành những sào huyệt, còn mỗi “người làm vườn” là một kẻ phạm pháp luôn mong giữ được thiên lương. Muốn làm giàu nhanh chóng mà vẫn giữ được thân lương thiện, với “dân rơm trồng cỏ”, đó là điều hoàn toàn không tưởng!
Trung bình chi phí cho một người là 12-13.000 bảng Anh (khoảng 20.000USD). “Dân rơm” Việt Nam và nhiều nước khác sẽ được những kẻ dẫn đường, bọn buôn người lo giấy tờ đưa sang Ba Lan, Đức… bằng đường hàng không. Sau đó, họ sẽ được đưa đi theo đường bộ vào Pháp và nằm chờ, xếp hàng tại bến phà Calais để vào Anh qua ngả cảng Dover.
mấy túi vật dụng đói nghèo
chất trên xe đạp mẹ đèo con thơ
lang thang khắp nẻo bụi bờ
thiên đường chủ nghĩa bao giờ đến nơi?
trên đống gạch vụn hoang tàn
mắt nhìn nhân thế Mẹ đang nghĩ gì
"Tôi cũng chẳng biết nữa. Tôi cũng như anh, chỉ có chức mà không có quyền…Ít nhất trong đời anh còn một lần được làm “thiên lôi”, cụ Hồ chỉ đâu... bán đấy, chứ tôi suốt đời làm bù nhìn. Tuy chức vụ đại tướng thật nhưng chỉ là trong thời loạn, còn thời bình thành bại tướng rồi anh ạ. Dù thời nào cũng đầy hòn tên, mũi đạn, nhưng xem ra, thời bình khó tránh hơn"
On Thanksgiving Day we’re thankful for
Our blessings all year through,
For family we dearly love,
For good friends, old and new.
Nhân vào ngày Lễ Tạ Ơn
Chúng ta cảm tạ vô vàn thành tâm
Tạ ơn gia quyến muôn phần yêu thương,
Tạ ơn bạn quý muôn phương
Rất nhiều đêm bà suy nghĩ để tìm một nguyên nhân nào đó cho an lòng. Mãi mà chẳng ra. Người ngoài luôn nói hay lắm. Danh ngôn cũng luôn nói hay lắm. Lời khuyên của mọi người bà không thể áp dụng được. Bà chỉ biết tự an ủi là do phận số, bà cũng biết rằng rất nhiều người mẹ cũng khốn khổ như bà...Mỗi nhà có một hầm vệ sinh, bốc mùi hay không là do cách che đậy.
“Biết đâu cái chết của hai đứa trẻ sẽ giúp con người này tỉnh ngộ ra được điều gì có ý nghĩa?” Rồi tôi chợt tự cười thầm về niềm tin ngây thơ của bản thân mình. Nhưng, nếu như không có những niềm tin ngây thơ như thế được tỏa rạng, được chứng thực bởi niềm tin của cô bé thiên thần trên tấm ảnh thờ kia, đất nước đáng thương này sẽ còn chìm đắm trong bùn đen nhơ nhớp đến bao giờ?
Buổi chiều trong lúc đứng ngoài cửa, tôi thấy Quang bịn rịn chia tay các anh em cùng tổ ở trong phòng. Lúc sau nhân mọi người sơ ý, tôi thấy Quang rút trong sắc tay một hộp sữa đặc len lén bỏ lại. Năm đó ở ngoài, đời sống đồng bào vô cùng cơ cực, thì phải hiểu rằng những thằng tù chúng tôi còn gặp khó khăn gấp bội. Thế mà bạn tôi, không hiểu xoay ở đâu được một hộp sữa, lại đem bỏ lại cho anh em.
YêuNướcViệtNam.org