Bài Mới Nhất
Mày hãy đi về chốn bình yên, nơi không có chiến tranh, nơi không có hận thù, nơi giòng sông tuổi nhỏ, nơi bãi biển Thanh Bình, bờ biển Mỹ Khê, những hang động trong Ngũ Hành Sơn… hay cổng trường Phan Châu Trinh dưới dàn hoa phượng đỏ, với bộ sport trẳng trong sân trường đi bên cạnh người yêu bé nhỏ học trò… Ở đó mày thấy lại tuổi thơ và chưa một lần biết thế nào là binh đao chiến trận
Tôi bị gạt vào trại tập trung, nơi được gọi một cách hoa mỹ là trại cải tạo, nhưng thật ra đó là nơi giam cầm đọa đầy người lính VNCH. Cuộc đời lầm than cơ cực bắt đầu từ đây đến với chúng tôi. Dưới chính sách khắc nghiệt với dã tâm trả thù của đảng CS, hàng vạn người đã mất trong trại tù, hàng trăm ngàn gia đình tan vỡ, và hàng triệu người phải bỏ xứ ra đi bất chấp mọi hiểm nguy.
Rồi một tiếng sét đánh ngang tai khi ông được những người Việt ở chợ cho biết người bán hàng kia vừa chết vì lạnh. Đó là một chiều đông Mạc Tư Khoa, “một chiều đông giá trắng trong lòng tôi”, nhiệt độ xuống dưới âm 40 độ. Từ nỗi bàng hoàng, xót thương phận người xa xứ mà ông từng có chút duyên nợ, nhạc sĩ đã viết lên bài hát "Chiều Đông Mạc Tư Khoa"
Bài viết này được hình thành theo các tài liệu từ một số sách cũ của các học giả miền Nam: Vương Hồng Sển, Sơn Nam và cuốn Nguồn Gốc Địa Danh Nam Bộ của Bùi Đức Tịnh, với mục đích chia sẻ những hiểu biết của các tiền bối về tên gọi một số địa phương trên quê hương mình. Đất Nam Việt mà trước đây người ta còn gọi là Nam Kỳ
Thập niên 50 quê tôi thật sự sống trong cảnh thanh bình, gạo trắng nước trong, mức chênh lệnh giữa giàu nghèo của người dân không đáng kể. Gò Công họp chợ trong không khí an lành, chuyện móc túi, giựt dọc hình như không có. Đàn bà con gái trong tỉnh đi chợ đều mặc áo dài. Truyền thống tốt đẹp nầy sau 75 sao mất tiêu !?.
Thời buổi bây giờ toàn những kẻ sống đểu giả, lừa đảo, đến ngay cả cái thằng tiến sĩ Tôn, người bạn thân nhất, có học hành đến nơi đến chốn mà cũng vừa mới lừa Nguyễn chín trăm triệu. Thế nên kiếm được một người tử tế như Lễ, biết lắng nghe, biết thấu hiểu, biết chia sẻ thật là hiếm. Đấy người ta gọi là tri kỷ.
Cuộc đổi đời 30 tháng 4 đã khiến các thầy giáo ít nhiều đều từ chán đời đến bất đắc chí, từ bi quan đến buông trôi, nên khác với thời trước 30 tháng 4, hể gặp nhau thì thay vì chỉ uống cà phê, nay có thêm uống rượu. Nghĩa là trong cao trào người dân ở phía Nam nhậu rộ lên, uống rượu nhiều hơn trước thời “được giải phóng".
Cách mạng từng ngon ngọt với họ rằng rồi đây khi thành công mọi người sẽ có đời sống tươm tất hơn, sẽ ăn ngon mặc đẹp, nhà cửa không còn lụp sụp tối tăm, ai cũng có mảnh đất riêng đề canh tác bù lại những ngày tang thương dưới bom đạn đế quốc Mỹ. Những mật ngọt ấy bây giờ trở thành thuốc đắng, nuốt tới đâu người Đồng Tâm nghẹn ngào tới đấy.
Đằng sau mỗi vụ cướp đất đều có bàn tay Tàu cộng
Thủ Thiêm có gián điệp kinh tài Bắc Kinh, Đồng Tâm có tàu chiến giặc đậu ngoài khơi gióng trống
Cứ xáo thịt nồi da, cứ cõng rắn cắn gà nhà Cứ dùng súng của quân ta để tiêu diệt dân ta
Còn kẻ thù truyền kiếp thì tung tăng đường chín đoạn
YêuNướcViệtNam.org