Bài Mới Nhất
Cứ mỗi lần ba mươi tháng tư đen, hình ảnh của các con lại hiện ra trong trí óc ba. Ôi, thời gian sao tàn ác! Những phút giây đói lả, những trận đòn thù khiến ba gục ngã giữa chốn công trường, những đêm trần trụi với giá lạnh thấu xương, và đời người mất nước như ba sao cứ kéo dài lê thê, tưởng chừng bất tận.
Đến nay là đúng 41 năm rời Việt Nam, thế mà tôi vẫn thỉnh thoảng nằm mơ về ngày ấy. Gia đình chồng ở ngay đường Nguyễn Trung Trực, trước chợ nhà lồng Rạch Giá. Căn nhà còn sót lại sau những căn mà họ đã trưng dụng để làm Ty Giáo dục, làm Bưu điện thành phố và làm Đồn trú Công an. Sau khi chồng đi tù về chúng tôi không được ở Sài Gòn.
Vào hai giờ sáng ngày 2 tháng 5, 1984, bọn đầu trâu mặt ngựa cháu Bác Hồ, mười mấy tên kéo vào căn nhà nhỏ của vợ chồng tôi. Lực lượng công an đi vồ phản động lần này thật hùng hậu. Hai máy ảnh nháng đèn liên hồi. Ít nhất nội trong đêm ấy chúng cũng phái năm đội như thế đi bắt anh em chúng tôi: Doãn Quốc Sĩ, Dương Hùng Cường, Khuất Duy Trác, Trần Ngọc Tự và tôi bị bắt trong cùng một đêm.
Sang Mỹ đoàn tụ với gia đình là một lối thoát cuối cùng cho Liên Hương. Vừa có thẻ xanh, ba nàng nộp đơn bảo lãnh hai mẹ con. Ông qua đời trong khi đơn chờ xét duyệt. Vài tháng sau, me nàng cũng theo chân ông. Ước mơ sum họp gia đình ở Mỹ hoàn toàn tàn lụi. Nàng cảm thấy bơ vơ cùng cực. Con Bé là cái phao cho nàng ngoi lên trong những lúc muốn buông xuôi tất cả.
Mất yên cương, ngựa lồng vang câu hí
Dấu máu loang người lính trận muôn phương
Trận cuối cùng đạn bom về phố thị
Tháng Tư nào máu lệ khóc đoạn trường
Tháng Tư này: Em khóc và tôi khóc
Dân tộc mình bao giờ hết tang thương
Để ta về thăm lại từng cột mốc …
Của quê hương và của bãi chiến trường
Trong giấc ngủ, tôi đã thấy từng toàn lính Việt cộng với súng ống chạy đuổi rượt theo tôi, tôi cắm đầu chạy, chạy hụt hơi và vấp té nhào trên mặt đất. Tôi choàng tỉnh, mấy đứa em nhỏ của tôi nằm la liệt bên cạnh, tôi dang tay ôm cứng lấy thằng em út như sợ mất. Tôi tạ ơn trời cho một chặng sống còn. Chúng tôi đã ra được ngoài cửa biển. Biển bao la mở rộng trong bóng tối bao trùm.
Theo định nghĩa trong Nghị định thư 1977, người lính miền Nam không đánh thuê cho ai cả mà chỉ chiến đấu trong một cuộc chiến tranh tự vệ trên mảnh đất mà chính họ chọn làm quê hương và nhiều trong số họ đã chết trên mảnh đất đó. Nếu gọi quân đội Việt Nam Cộng Hòa là lính đánh thuê cho Mỹ vì Mỹ trang bị vũ khí, tài trợ là không đúng với các định nghĩa quốc tế cũng như thực tế chiến tranh.
Thơ văn, hội họa là nghệ thuật. Đó là những thứ làm cuộc sống của con người thăng hoa. Nhưng khi cần, thơ văn hay hội họa cũng là nhưng vũ khí hữu hiệu nhất tranh đấu cho quyền sống tự do của con người. Họa sĩ Nguyễn Gia Trí đã dùng vũ khí này khi chế độ đã đi vào con đường độc tài Thi sĩ Vũ Hoàng Chương, con người ốm yếu mỏng manh, cũng đã làm như vậy khi CS cưỡng chiếm miền Nam.
Về phương hướng, mùa xuân ứng với phương đông, là nơi mặt trời mọc. Do đó, gió xuân còn gọi là đông phong. Về màu sắc, mùa xuân ứng với màu xanh lục ( xuân xanh, thanh xuân ). Hiện tượng thiên nhiên quan trọng nhất của mùa xuân là sự đâm chồi của lá, sự thoát ra khỏi lòng đất của mầm, sự nứt ra khỏi vỏ của cành: sự sinh nở. Đó là cuốn lịch của thiên nhiên tự viết trên cỏ cây hoa lá.
YêuNướcViệtNam.org