Bài Mới Nhất
Họ là những người đã theo chồng đi khắp bốn vùng chiến thuật, cũng ăn gạo sấy của Quân Tiếp Vụ, sống hồn nhiên trong manh áo rách của chiến tranh, gánh chịu tất cả những tang thương của thời hậu chiến, cũng quỳ bên giáo đường cầu nguyện xin bình an cho người ngoài biên cương. Nhưng chiến tranh mà, bom đạn có bao giờ vị tình ai bao giờ.
Ngày trở về từ trại tù miền Bắc, ông trông giống một người khách bộ hành tơi tả thảm hại. Sau những năm tháng cùng cực, đôi chân mệt nhọc đã giẫm lên các vùng núi rừng nam bắc của ông cuối cùng được nghỉ ngơi. Mười năm sống với thân phận tù nhân, mái tóc của ông kịp bạc đi phân nửa. Cuối tháng tư đó, vật duy nhất ông mang về là viên đạn khẩu súng ngắn.
Chuyện của cả một dân tộc chẳng phải riêng mình. Hàng trăm, hàng vạn, hàng triệu người như bị lũ cuốn trôi đi nhiều ngả: Ra biển cả, lên rừng sâu, vào lao tù… lúc ấy sống chết có đó mất đó trong nháy mắt, không ai biết nguyên do…Tôi chỉ có mỗi ước vọng là đi tìm giáp mặt tên tuổi mọi miền quê hương mà nhà trường, sách vở đã gieo trong tôi từ thời thơ ấu.
Nỗi nhớ thì tràn bờ! Nỗi buồn thì mênh mông! Nỗi đau thì quặn thắt! Thôi thì cho em gửi đến anh nén nhang lòng tưởng nhớ anh cũng như tưởng nhớ triệu triệu người đã nằm sâu trong lòng đại dương hay trong lòng đất. Gửi đến những người đã từng xông pha ngoài mặt trận, quên đi tuổi trẻ, mà ngày về có khi không còn lành lặn
Gió vẫn rít răng. Mưa vẫn phong ba. Trời vẫn tối đen. Âm thanh va chạm tàn bạo của lườn tàu lên sóng nước vẫn tiếp tục từng cơn như báo hiệu Tử Thần đương đứng chực đâu đây đợi chờ thời điểm. Tiếng khóc của đám nít nhỏ trong khoang tối biểu lộ nỗi hãi hùng càng lúc càng nhiều hòa với tiếng sóng gió thành giai điệu đặc trưng của chết chóc.
Cứ mỗi lần ba mươi tháng tư đen, hình ảnh của các con lại hiện ra trong trí óc ba. Ôi, thời gian sao tàn ác! Những phút giây đói lả, những trận đòn thù khiến ba gục ngã giữa chốn công trường, những đêm trần trụi với giá lạnh thấu xương, và đời người mất nước như ba sao cứ kéo dài lê thê, tưởng chừng bất tận.
Đến nay là đúng 41 năm rời Việt Nam, thế mà tôi vẫn thỉnh thoảng nằm mơ về ngày ấy. Gia đình chồng ở ngay đường Nguyễn Trung Trực, trước chợ nhà lồng Rạch Giá. Căn nhà còn sót lại sau những căn mà họ đã trưng dụng để làm Ty Giáo dục, làm Bưu điện thành phố và làm Đồn trú Công an. Sau khi chồng đi tù về chúng tôi không được ở Sài Gòn.
Vào hai giờ sáng ngày 2 tháng 5, 1984, bọn đầu trâu mặt ngựa cháu Bác Hồ, mười mấy tên kéo vào căn nhà nhỏ của vợ chồng tôi. Lực lượng công an đi vồ phản động lần này thật hùng hậu. Hai máy ảnh nháng đèn liên hồi. Ít nhất nội trong đêm ấy chúng cũng phái năm đội như thế đi bắt anh em chúng tôi: Doãn Quốc Sĩ, Dương Hùng Cường, Khuất Duy Trác, Trần Ngọc Tự và tôi bị bắt trong cùng một đêm.
Sang Mỹ đoàn tụ với gia đình là một lối thoát cuối cùng cho Liên Hương. Vừa có thẻ xanh, ba nàng nộp đơn bảo lãnh hai mẹ con. Ông qua đời trong khi đơn chờ xét duyệt. Vài tháng sau, me nàng cũng theo chân ông. Ước mơ sum họp gia đình ở Mỹ hoàn toàn tàn lụi. Nàng cảm thấy bơ vơ cùng cực. Con Bé là cái phao cho nàng ngoi lên trong những lúc muốn buông xuôi tất cả.
YêuNướcViệtNam.org