Bài Mới Nhất
Thêm một mùa gió bấc nữa, chị Hảo vẫn chưa lấy chồng. Ai lại cũng hỏi, chị chờ ai vậy cà. Chị bảo chờ người ta xức dầu Nhị Thiên Đường của chị mà hết đau, chờ người ta đánh cờ mà trong tâm " Viễn ly điên đảo mộng tưởng cứu cánh niết bàn" , chờ người ta thôi buồn khi đưa chốt qua sông. Nhưng mà chờ tới chừng nào lận?
Câu chuyện “lách luật,” “lách đời” thời dịch cúm, có lẽ sẽ rất dài tại Việt Nam, cũng có những cú lách tệ hại, làm giàu trên mạng sống, nỗi đau của người khác thì cũng có những cú lách thật là đẹp để giúp tha nhân có thêm hơi ấm đồng loại giữa lúc khó khăn này! “Lách” làm sao cho khéo để gia đình người nghèo cảm thấy vui vì cuộc đời này vẫn còn nhiều hơi ấm.
Ngày ngày đám chim câu gù gù đút mồi cho con mọn rồi cũng sà xuống bên cạnh, biếu chú mấy hạt tấm nhuyễn mịn. Nó còn an ủi bảo chú ráng ăn cho lại sức. Con mèo xám ốm nhom vẫn thường bị chú chòng ghẹo là "đồ phải gió" giờ nó cũng đến cho chú miếng mỡ bằng hòn cuội nhỏ, không biết ả ta xoay ra ở đâu, rồi ả rủ chú ra sân ngồi sưởi nắng.
Nhưng mơ ước chỉ là mơ ước. Còn hiện thực là tôi đang đi về “cung điện mùa đông” của tôi. Đó là một “cung điện nguy nga” tọa lạc tận cùng của con hẻm nhỏ xíu. Mùa mưa đi học được lội bủm bủm nghe rất vui tai. Thi vị nhất là những đêm đang ngủ, bỗng có những giọt nước rơi bụp xuống mặt. Thế là cả “hoàng gia” táo tác lên. “Phụ vương” leo lên nóc chắn mái lá. “Mẫu hậu” bồng “ấu chúa” tìm chỗ an toàn náu mình.
Những năm đầu sau biến cố 1975, tôi giữ rất cẩn thận Hai cuốn băng Cassette. Một cuốn Sơn Ca Bảy, tiếng hát Khánh Ly và cuốn băng của Ca sĩ Lệ Thu với những Ca khúc chọn lọc . Nhà tôi hồi đó tan hoang hết , trong nhà không còn Cassette để nghe Nhạc , vậy mà tôi vẫn giữ hai cuốn băng này như của gia bảo cho mãi đến những năm về sau.
Con đường nhỏ vắng người qua lại, sâu hun hút kéo dài đến tận bến tàu. Tôi hay đạp xe trên đoạn này để kiếm khách vì ít phải cạnh tranh với những người chạy xe ôm nghiệp dư bất đắc dĩ khác. Chị đã đi một đoạn khá xa từ ngã tư vào đây. Đang nghiêng ngó trông có chiếc xe đạp thồ nào không thì vừa lúc tôi đến. Trông chị thật rực rỡ dưới ánh nắng chiều xuyên qua bóng mát hàng cây hai bên đường.
Ông Cụ của Tống là một thâm nho, từ Quảng Nam vào Nha Trang để dạy học và sau đó được đổi vào Sàigòn làm cho Bộ Giáo Dục chuyên về cổ học Hán Nôm. Tống có khá đông anh chị em, vốn dòng dõi hoạt động yêu nước trong các Chi bộ Quốc Dân Ðảng. Sau khi đỗ Tú Tài, Tống đã tình nguyện vào trường Võ Bị. Tốt nghiệp, Tống là một trong mười người đứng đầu của một khoá với 226 sĩ quan ra trường.
Cuộc tổng công kích vào những ngày Tết Mậu Thân đi vào kết thúc với những kết quả vô cùng thê thảm. Hơn sáu mươi ngàn cán binh đối phương bị loại khỏi vòng chiến kéo theo bao nhiêu sinh mạng của đồng bào vô tội bị chúng sát hại và để lại một đống hoang tàn trên khắp miền Nam tự do. Vài tháng sau, bọn lãnh đạo ngoan cố bất nhân VC lại xua đám tàn quân tiến hành một trận TCK đợt hai
Đêm rằm làng quê được chiếu sáng bởi ánh trăng, không gian như rộng lớn hơn bởi những cơn gió nhẹ thổi khiến hàng tre cọ mình vào nhau kêu kẽo kẹt, đám con nít trong làng xúm lại chơi những trò vui vẻ ngoài sân, trong nhà Tư Hơi cây đèn "Măng xông" cháy sáng , cái bàn gỗ dài được dọn những món ngon do vợ chồng Tư Hơi nấu theo yêu cầu của ông anh kết nghĩa, mọi người tề tựu đông đủ
YêuNướcViệtNam.org