Bài Mới Nhất
Họ yêu ông, yêu chính ông, hay yêu những gì ông có? Wendy từng có ý định sống chung, từng tự nguyện làm vợ ông, có phải vì căn nhà khang trang ông đã đổ mồ hôi sôi nước mắt mới sắm được? Kim Huề không ngần ngại làm hôn thú để sớm qua Mỹ, có phải vì nàng muốn mượn ông làm con đò sang sông với mục đích không chính đáng khác?
Không bao giờ chúng ta có thể ngờ được có ngày 30 Tháng Tư 1975 và không bao giờ, trước đó, chúng ta nghĩ rằng ngày 30 Tháng Tư 1975 chính là ngày vành khăn tang phủ lên đầu Bà Mẹ Việt Nam. Và sau đó nhân loại đâu có ngờ được những sự dã man, tắm máu khô, khủng khiếp đang bao trùm lên dân tộc tôi, những đứa con chỉ biết sống chết để bảo vệ quê hương
Ba tôi là người đi sau cùng và lần cuối hai cha con gặp lại nhau sau khi vùng 2 chiến thuật mất. Lúc gặp ở Sài Gòn, Ba tôi chỉ hỏi một câu thật ngắn gọn: “sao con chưa đi cho rồi còn chần chờ chi nữa (sic)”. Đó cũng là lần chia tay cuối cùng với Ba tôi. Hôm sau tôi bay về lại Đức và chấp nhận kiếp sống lưu vong từ đó.
Cuộc chiến đã khởi đi từ vụ án Vinh Sơn, đàn áp văn nghệ sĩ, tiếp nối với bản án tử hình dành cho người Sinh viên bất khuất Trần Văn Bá, sang đến Lời Kêu Gọi Cuối Năm và khẩu hiệu Tự Do Tôn Giáo Hay Là Chết được dựng lên tại giáo xứ nhỏ bé Nguyệt Biều… Và cứ như thế cho đến nay, những công dân Việt Nam đầy lòng ái quốc, từ thế hệ 4x, 5x cho đến 8x, 9x, đã lần lượt vào tù.
Một tiếng hô vội vã từ một chỗ nào đó xướng lên. Khối trưởng Trai giật mình quay lại. Ngược với dự đoán của mọi người là sẽ phải bành tai nghe những lời chửi rủa hôi hám không thua gì cái mồm cả đời không biết đánh răng của hắn ta, tên quản giáo Cư chỉ đùng đùng nổi giận với riêng khối trưởng Trai.
Đừng hỏi tại sao họ lại ra đi để làm mồi cho cá? Người ở lại, cuộc đời đã ra sao? Dương Nghiễm Mậu mất rồi nhưng Nguyễn Thị Thụy Vũ còn sống, cứ thử hỏi bà mà nghe. Hoặc có điều kiện hãy đọc Mai Thảo, đọc hồi ký Nhã Ca… bạn sẽ có câu trả lời. Sinh thời, bố tôi hay kể về những người bạn đặc biệt – tù nhân “ngụy” ở Trại giam Thanh Lâm, Thanh Hóa. Bố bảo: họ chết gần hết, đói khát sốt rét
Những bài học luân lý của bà không lê thê như những bài học lịch sử do Đảng viết. Bảo rằng bọn trẻ ngày nay vô ơn, không phải đâu. Chính Đảng mới là cái tập thể vô ơn nhất, trong đó có những kẻ ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản. Như Vũ Hạnh sống ở miền Nam và Thu Tứ sống ở Mỹ. Không còn Đảng thì tự nhiên đứa trẻ nào cũng biết yêu mẹ yêu cha, yêu hạt lúa củ khoai. Và như thế, đương nhiên là yêu nước.
Rời Việt Nam, tôi mang theo câu chuyện về một bà mẹ bỏ vùng Kinh Tế Mới về Sài Gòn tìm chỗ sống. Mẹ giăng tấm vải dầu trên góc đường Trần Hưng Đạo để che nắng che mưa cho bầy con thơ đói khổ. Mẹ bán tất cả những gì mẹ có thể bán kể cả máu của mình để mua sữa cho con và khi con chết bà trở thành người điên.
Tháng tư năm ấy khóc sang trang
Tháng tư nhuộm đẫm, máu thành hàng
Tháng tư buông súng lòng uất nghẹn
Nước NAM phủ kín một màu tang
Tháng tư năm ấy, tháng tư ơi !
Bão tố bủa vây giữa giòng đời
Dân tôi tức tưởi trong oan nghiệt
Ôm TỰ DO chìm giữa biển khơi...
YêuNướcViệtNam.org