Bài Mới Nhất
Tôi nhớ nhiều về con đê Yên Phụ nơi dẫn vào quê mẹ Nghi Tàm để trong lòng xôn xao bao nhiêu hi sinh mẹ một đời vất vả. Cái lò gạch ngày xưa mẹ trần vai vác từng chồng ra vào từ miệng lò nóng rực đã tạo nên nơi mẹ một sự nhẫn nhục bao la mà sau này khi đã trở nên có của ăn của để mẹ không sao quên được dĩ vãng để luôn mở rộng lòng cưu mang những người chịu hẩm hiu.
Chúng tôi hy vọng những điều trình bày trên đây, dù còn rất nhiều thiếu sót, đã làm sáng tỏ phần nào một số sự thật liên quan đến Sở Phòng Vệ Duyên Hải và Lực Lượng Hải Tuần. Bài này cũng nhằm mục đích vinh danh và ghi ơn các chiến sĩ Biệt Kích Hải Quân đã nghe theo tiếng gọi của "Tổ Quốc Đại Dương", không ngại ngần xông pha ngoài biển Bắc.
Tôi thuộc diện bị tập trung cải tạo, bị đưa lên Long Khánh tháng Hai năm 1977, bị ghép tội phản động. Tháng Tư năm 1977 họ đưa chúng tôi ra Bắc, đầu tiên giam ở Nam Hà . Ra đó coi như mình tiêu rồi, coi như chết rồi, do đó anh em bắt đầu chống đối không chịu đi lao động. Tới Noel 1977, khoảng 12 giờ khuya họ kêu anh em cùm lại để đi lên Cổng Trời.
Tôi định thần, dụi mắt nhìn kỹ hơn. Một trái lựu đạn nội hóa được cột chặt vào một bụi mù u, “chốt” sắt nhỏ đã được tháo ra, thay vào là đầu khúc tăm xuyên qua. Đầu tăm cột với sợi dây, chạy dọc theo bờ ruộng chừng 1 hay 2 mét, nối với bụi mù u bên kia, là là trên mặt ruộng. Tôi suy nghĩ thật nhanh. Đây là một vụ “gài lựu đạn”. Nếu có ai không để ý, đụng phải sợi dây, tăm sẽ sút ra và trai lựu đạn sẽ kích hỏa…
Hãy nhớ đến câu nói của Tổng Giám Mục Desmond Tutu: “Trong trường hợp có bất công mà bạn không chọn phe nào thì thực chất bạn đã đứng về phe áp bức.” . Chúng ta còn lương tri không? hay cứ im lặng cam chịu, cho tới một ngày nào đó con cháu của chúng ta sẽ nguyền rủa sự vô tâm thờ ơ của chúng ta.
Tên cô là Nữ, nhưng một số các cán bộ miền Bắc nói ngọng nên gọi cô là “Lữ”. Cô chấn chỉnh họ:” Tên tôi là Nữ sao lại đổi thành “Lữ” hả? Họ cười lớn và trả lời:” Gọi tên thế nào hiểu được thì thôi, có đẹp đẽ duyên dáng gì mà làm bộ làm tịch như thế!” Cô yên lặng không trả lời, có lẽ cảm thấy xót xa cay đắng lắm, vì bất cứ vấn đề gì, họ cũng đem cái diện mạo xấu xí của cô ra mà châm biếm!
Một cái thoáng nhìn bản đồ cho thấy vị trí chiến lược của vùng Tam Giác Sắt. Mặt Bắc là rừng rậm và đồn điền cao su của Long Nguyên, mặt Tây là Sông Sài Gòn và mặt Đông tuy bé nhỏ nhưng là một chướng ngại vật khó khuất phục của Sông Thị Tĩnh. Sông này giao với Sông Sài Gòn gần Phú Hòa, tại mỏm phía Nam của Tam Giác, cách Phú Cường 7 cây số.
Đã từ lâu, con muốn về Việt Nam để giúp trị bệnh cho đồng bào mình vốn khốn khổ từ sau 75 nhưng vì bên đó thiếu thốn mọi phương tiện y học nên con còn chần chừ. Hôm nay có bệnh viện của Đức ở Sài Gòn mới thành lập, họ đang cần bác sĩ. Con muốn xin ba mẹ cho con qua bên ấy để thực hiện hoài bảo mình là đem khả năng và kinh nghiệm chuyên môn để phục vụ đồng bào.
Ngày xưa bên chiến hào, anh em sống chết bên nhau, nay có chút cháo rau ở hải ngoại, Hà Tiên không bao giờ quên cảnh cơ cực của thuộc cấp ở trong nước nên vẫn cứ “lá rách đùm lá nát”, nhưng điều mong ước nhất của Hà Tiên là làm sao có dịp trở về để cùng các em đi thắp nhang cho những đồng đội đã nằm lại rải rác khắp chiến trường xưa.
YêuNướcViệtNam.org