Bài Mới Nhất
Vào làm tiệm hairs & nails một vài năm là các cô, các bà lột xác, chuyện gì cũng biết cũng khôn lanh hơn xưa nhiều. Quê mùa như cục đất giờ cũng biết phấn son, đanh đá. Nên người ta cũng có thể gọi đó là hệ thống "cao học vạn khoa lắm chuyện", không sai chút nào. Mấy bà, mấy cô vào làm nghề đó thì lột xác thấy ngay.
Tiểu bang nào cũng có đầy đủ mọi thứ, trường học cho trẻ con,cho người lớn. Không phải chỉ ở Mỹ người ta mới ca tụng Cali. Bên Úc, bên Canada, bên Pháp, nơi nào có nhiều người Việt, cũng có chuyện mơ ước: Sydney, Toronto, Paris cũng đều là nơi nhà cửa đắt đỏ. Ở mới nơi này mới có lễ tết hội hè, mới thấy quán ăn Việt Nam.
Chuyện Trịnh Xuân Thanh bị mật vụ tình báo Việt Cộng dùng võ lực bắt cóc từ Đức mang về Việt Nam gợi cho ta nhớ 29 năm trước đã vậy: Tham tán ngoại giao Việt Nam (1988) ở Anh Quốc: Tấm hình “lịch sử ngoại giao” gần 29 năm trước. Sứ Quán Việt Cộng tại Luân Đôn sau đó gãi đầu bảo là chỉ dùng súng… nước thôi (hay súng đồ chơi gì ấy)..
Năm 1954, gần một triệu đồng bào miền Bắc, cũng vì hai tiếng này mà phải bỏ hết của cải, quê hương, làng xóm, mồ mả ông bà để chạy vô miền Nam xa lắc xa lơ, trốn khỏi bè lũ Việt Cộng. Năm 1975 cũng vậy, vì hai tiếng này mà hơn hai triệu người dân miền Nam phải liều chết, bằng đủ mọi cách để lánh xa loài quỷ dữ.
Hình như chế độ tạo cho mọi người dân "mặc cảm tội lỗi" đến làm gì cũng sợ. Làm việc gì, nói điều gì, phát biểu điều gì cũng phải dòm trước, dòm sau, uốn lưỡi bảy lần mới nói. Cái tâm trạng đó biến nhân cách con người thành thiếu trung thực, nghĩ một đằng làm một nẻo. Sống như thế kể là đáng buồn. Sợ bóng, sợ gió, sợ đủ thứ.
Sàigòn ngày về, anh chạnh lòng nhớ lại thời oanh liệt, thấy mình lạc lõng giữa con phố thân quen giờ không còn quen thân vì cây cảnh cũng như con người đã đổi thay. Bỗng anh nhớ nhà, cái nhà bên Mỹ, đi xa mới thấy nhớ, cái xóm yên tịnh nhiều kỷ niệm, mới năm năm mà anh thấy gắn bó, có lẽ cuộc sống sinh động bên đó đã hoàn chỉnh quan niệm sống của anh.
Ở Mỹ người ta không thích xài tiền mà thích xài thẻ, chi phiếu và ngân phiếu (money order). Không có trương mục ngân hàng, Thái phải mua ngân phiếu để trả tiền nhà, tiền điện, điện thoại, mỗi thứ một money order. Ông nghĩ nơi tin cẩn nhất phải là bưu điện vì đây là một cơ sở thuộc chính quyền liên bang. Chắc chắn phải rẻ hơn tư nhân.
Còn hơn ba tuần nữa mới hết năm, mà quang cảnh ngôi chợ Á Châu trên đất Mỹ đã rộn ràng không kém chợ Tết ở quê nhà. Hàng hóa được trưng bày tràn ngập. Những cành đào hồng cắt sớm trụi lá chi chít búp, đứng chen chân chật ních trong cái thùng cao ngoài cửa chợ; hoa cúc và vạn thọ vàng rực bên cạnh những chậu quất sum suê đỏ thắm; vài thùng hoa lay dơn đủ màu, từng bó múp míp nụ nhô ra khỏi lớp giấy bóng kiếng.
Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu, về đâu
Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau - rạn vỡ
YêuNướcViệtNam.org