Bài Mới Nhất
Thương Chị Tư một đời khổ cực vì các em, mấy mươi năm nay vẫn đi về một mình trĩu nặng với nỗi sầu riêng mang!. Hiện tại thì Chị vẫn phải cố vui để đi cho hết cuộc đời còn lạ, vẫn phải cố cười để … khỏi khóc khỏi đau!!!. Chị không bao giờ nói ra cái điều mà Chị hằng mong mõi, nhưng chắc điều đó vẫn ngấm ngầm: Chị vẫn chờ...
Nhạc sĩ Dzũng Chinh không có nhiều sáng tác, nhưng nhạc phẩm “Những Đồi Hoa Sim” đã làm nên tên tuổi ông. Bài hát được phổ biến trong những năm đầu thập niên 1960, thời điểm chiến tranh Việt Nam bắt đầu khốc liệt, hàng hàng lớp lớp thanh niên miền Nam, hầu hết là những học sinh, sinh viên tạm gác bút nghiên, lên đường tòng quân bảo vệ giang sơn.
Biến cố 30 tháng Tư năm 75 làm cho người Việt mình phải lưu vong khắp nơi trên toàn thế giới. Chuyện được sống ở hải ngoại hoàn toàn do sự may mắn tình cờ, mà theo đạo Phật, là do cái duyên của người đó, chẳng do sự tính toán của con người. Vì có lợi thế bờ biển bao quanh và sông rạch khắp nơi ở miền Nam, sau khi hoàn hồn, người ta bắt đầu âm thầm vượt thoát bằng tàu ghe
Tin mới nhận sáng thứ Sáu 09/01/2017, trên tòa thị chính SF cờ đỏ CS đã bị kéo xuống. Cờ Hoa Kỳ lại tung bay như mọi ngày. Thường nhóm đại diện VC ở San Francisco sẽ xin được treo lá cờ đỏ ở SF City Hall vào ngày 2 tháng 9 mỗi năm. Lá cờ mà VC gọi là cờ đại diện cho quốc gia chỉ là lá cờ đảng CSVN bắt chước theo cờ của tỉnh Phúc Kiến, thuộc Tàu cộng.
Ðể khỏi quá chênh lệch, tôi thường san xẻ đồ ăn của mình cho một cậu bé người Miên, cũng loại tứ cố vô thân, người gầy ốm đến chỉ còn da bọc xương trông như người dân Phi châu trong những mùa đói kém, gan bàn chân vàng như nghệ. Cậu bé này mỗi lần nhận được đồ ăn thường quì rạp xuống lạy một cách hết sức cung kính.
Năm 1862, khi miền Nam Việt Nam thành thuộc địa của Pháp, người Pháp đặt tên chính thức là Saigon : Do theo âm ngữ Trung Hoa (Thầy Ngòn, Xi Coóng) hay Miên ngữ “Prey Nokor,” từ đó tên được Việt hóa là Sài Gòn. Thành phố này được Pháp xây dựng rất tối tân, mới lạ, được xem là bậc nhất của vùng Ðông Nam Á vào thời bấy giờ.
Không có đóa hoa hồng nào trên áo, nhưng trong lòng tôi mỗi mùa Vu Lan, mỗi ngày Mother's Day, hay ngày Father's Day... tôi có cảm nghĩ hiện giờ màu đỏ, màu trắng của hoa hồng pha trộn nhau thành cầu vòng rực rỡ ẩn hiện những nụ cười, lòng thương yêu, sự hy sinh, tính cần cù, nhẫn nại, chịu khó... của cha mẹ tôi trộn lẩn với niềm hạnh phúc của tôi đã được một lần làm con của các Người.
Khi bị giam trong trại mấy tháng không đêm nào tôi không nhớ tới hình ảnh người thiếu nữ xả thân che chở chồng hôm đó. Thật vô cùng đáng kính phục trước sức mạnh của tình yêu và sự hy sinh vô bờ bến của một thiếu nữ đang nằm trong rọ mà vẫn không cam chịu thấy cảnh chồng mình bị áp đảo bởi vũ lực ác hung.
Gia đình của Nam, gia đình của Huyền chỉ là những tế bào nhỏ của một xã hội Nam Việt Nam hầu như bị hoà tan trong khói màu máu lửa. Nói sao cho cạn cùng niềm đau thương bất tận. Người người phơi thây trên đồi cao, bãi vắng. Người người chịu cảnh thuỷ tang, thuỷ táng giữa biển khơi. Người người dở sống dở chết. Người người lở khóc lở cười. Người tỉnh, người điên..
YêuNướcViệtNam.org