Bài Mới Nhất
Mong các bạn đứng dậy, hiên ngang như Trần Quốc Toản, đánh đuổi bọn xâm lược. Trong khi chờ đợi cả tám chục triệu người bắt tay nhau thành một khối Dân Tộc khổng lồ, các bạn hãy đồng loạt tẩy chay hàng hóa Trung Quốc đang tràn ngập xâm lăng thị trường, giết chết hết hàng nội địa, triệt tiêu nguồn sống của nhân dân ta. Hãy tẩy chay các cuộc du lịch làm giầu cho Trung Quốc, tạo thêm phương tiện xâm lăng cho chúng.
Bằng ngửa mặt nhìn lên không trung. Trời chiều trong xanh như ngọc thạch. Mấy đám mây hồng nhẹ nhàng trôi. Bằng cảm thấy rõ sự vô lý của lòng oán hận một cảnh vật vô tình, thản nhiên...Trời đã nhá nhem tối, những bông cúc trắng rung rinh trong ánh sáng mờ mờ khiến Bằng nhớ đến cảnh xa hoa của Tết năm nào.
Mỗi ngày đời sống của lũ tân nô lệ thời đại HCM bị chi phối bằng 13 tiếng kẻng, Ngoài 13 tiếng kẻng cố định ấy, đôi khi còn nhiều tiếng kẻng bất thường khác thường làm cho mọi người đứng tim hơn như kẻng báo động có người trốn trại, đặc biệt tiếng kẻng như chiều nay, tiếng kẻng như đưa tiễn những linh hồn ở tầng đầu địa ngục xuống tầng thứ hai
Tuổi Mùi là con dê chà
Có sừng mọc ngược râu ra um tùm
Tuổi Thân con khỉ ở lùm
Chuyền qua chuyền lại té ùm xuống sông
Tuổi Dậu con gà vàng lông
Có mỏ có mồng nó gáy ó o
Tuổi Tuất là con chó cò
Nằm khoanh trong lò lỗ mũi lọ lem
Từ những bài thơ lãng mạn của Xuân Diệu, Lưu Trọng Lư đến những bài thơ hiện thực về cuộc chiến có những câu như “Anh tặng em một cuộn dây thép gai. Thứ dây leo của thời đại mới”v.v… . Tôi có tật tò mò, dù trước 75 tôi chưa lớn lắm vậy mà những bài thơ này của chị tôi cũng đọc đi đọc lại say mê, đâu có ngờ rằng nhờ nó có ngày tôi được điểm A trong môn văn chương Mỹ.
Ba tôi đi lính, chết trận năm 1968. Năm ấy, mẹ tôi mới hai mươi bốn tuổi. Người không chịu đi bước nữa, ở vậy nuôi anh em tôi đến ngày khôn lớn. Ngày ba mất, tôi được hai tuổi, em gái tôi bốn tháng sau mới chào đời. Tôi không nhớ được chút hình ảnh nào về ba tôi. Trí nhớ non nớt của tôi lúc ấy chưa có chỗ để khắc ghi những kỷ niệm, những mất mát.
Thực ra thì từ hồi còn bé, chúng tôi đã nói thông thạo tiếng Anh mà không biết rằng mình nói tiếng Anh. Đám trẻ tụm lại, tay nắm chặt rồi nhịp nhịp, đứa ra cái búa, đứa ra cái kéo, đám con trai khoe cái ... dùi thì mấy cô gái thường thích xòe bàn tay làm tờ giấy trắng, miệng líu lo "Oẳn Tù Tì..." . Đó là nói thông thạo tiếng Anh đấy chứ còn gì nữa" Tuy phát âm không được chỉnh lắm của những tiếng one, two, three.
Nói chung, lấy chồng Trung Quốc thì họ bủn xỉn, keo kiệt, lao động cật lực; lấy chồng Đài Loan thì họ già lão, bịnh hoạn, tàn tật, có khi cả gia đình chung một cô dâu, sinh con ra không biết là con của chồng, của bố chồng hay anh em chồng; lấy chồng Hàn Quốc thì họ nóng tính, tàn nhẫn, hay chửi mắng, đánh đập, có khi đánh chết hoặc đâm chết.
Ông bố chồng Hoa Kỳ đứng lên giới thiệu ông bố chồng Việt Nam là Trung Tá Nguyễn của chúng ta. Vị giáo sư điện toán của đại học nói rằng đây là người anh hùng Thủy Quân Lục Chiến VN, đã chiến đấu 20 năm cho miền Nam tự do từ Tết Offensive 68 cho đến Easter Offensive 72. Ðã trải qua hơn 13 năm làm tù binh trong trại tù CS, Mr. Nguyễn là anh hùng của ngày xưa và là anh hùng của ngày hôm nay.
YêuNướcViệtNam.org