Bài Mới Nhất
Không ngờ ở ngay thành phố Sài Gòn giờ này lại còn có cái hẻm được gọi tên như vậy. Khó tin quá. Nghe người dân, hay những người sống quanh đó gọi là hẻm “lính”, ai chẳng ngạc nhiên. Ừ, mà hẻm “lính” gì? “Lính” VNCH hay lính “mang dép râu”? Lẽ dĩ nhiên là hẻm “lính chế độ cũ”. Bác Bẩy Bán Chè trả lời tỉnh bơ như thế.
Trong thời gian 25 năm dạy trường tráng niên Ventura, tôi đã học được rất nhiều, biết nhiều về đời sống và cơ cấu gia đình Mỹ, biết nhiều về thanh thiếu niên cùng cỡ tuổi của các con mình. Hàng ngày tiếp xúc với bọn trẻ Mỹ, tôi để ý, cảm nhận nhiều hơn những sự khác biệt về văn hóa, nhận biết về chính mình và văn hóa mình, ý thức được sự khác biệt của cá nhân tôi trong môi trường văn hóa Mỹ.
Năm nào cũng vậy, gần đến ngày Giáng sinh trong số những món quà tôi chuẩn bị dành cho con cháu, thế nào cũng có một gói quà nhỏ dành riêng cho người phát thư. Thời đại bây giờ ai ai cũng dùng Computer nên bọn trẻ gọi là “ thời a còng “, thư đi tin lại bằng email, “ chat chit “ với nhau nhanh giống tốc độ ánh sáng nên người đưa thư trở nên ít việc.
Chưa làm sui được, thì cộng sản tràn về. Nước lại chảy ngược, mấy đứa em nhỏ phải vất vả vừa học vừa nuôi heo, đan lát may vá thêm để dành tiền phụ giúp mẹ đi thăm nuôi các anh đang cải tạo. Mà một vài năm cho cam, đàng nầy đằng đẳng có người tới năm, mười năm. Chịu sao cho thấu. Cùng cực bán hết nhà cửa tài sản làm vốn mua bán hàng vặt để sống đấp đổi qua ngày.
Những câu chuyện giữa chúng tôi thường không đầu không đuôi về mọi đề tài, nhưng nếu ngồi đủ lâu thì thế nào nó cũng dẫn đến Việt Nam, nhưng dường như cả hai chúng tôi đều cố tránh cái Việt Nam của quá khứ. Chúng tôi nói, nhưng nói về Việt Nam hôm nay. Đại loại như tình hình Trung Quốc muốn chiếm Biển Đông.
Cô bé gỡ chiếc kính đen đang đeo ở mắt gài lên đầu. Em nhìn thẳng phía trước và mỉm cười. Dưới hàng mi dài đen mượt, tôi thấy đôi mắt em tròn xoe chỉ một màu trắng đục. Tự dưng tôi ứa nước mắt và rủa thầm : Bố khỉ ông trời, một tên thợ vụng, ông đã nặn ra được một tác phẩm đẹp như vậy lại làm hư đôi mắt. Thật uổng cho óc sáng tạo của một đấng tối cao !
Trong thời gian thực hiện công tác đào ao cá – một cái ao lớn đến độ bọn tù đâm thắc mắc không hiểu là sẽ dùng nuôi cá mập hay làm mồ chôn tập thể cho chính mình khi cần thiết – bọn tù đã phải lao động 10 tiếng một ngày. Hai trăm tù thường trực đứng dưới lòng ao để đào. Ba trăm khiêng ki. Ba trăm đắp bờ và non ba trăm khác lo đủ thứ việc linh tinh như tiếp tục khai quang.
Phong trào xã hội chưa tập hợp thành một lực lượng cách mạng nhưng rõ ràng đang đi trên con đường đúng. Nhiều người có mặt trong những năm tháng đó nay đã qua đời, im lặng hay quy ẩn dù tuổi còn khá trẻ. Nhưng không sao. Chuyến tàu lịch sử dừng lại ở mỗi ga, có người bước xuống nhưng nhiều người khác bước lên và tiếp tục hành trình.
Chừng nào tôi làm được những vần thơ có “lửa”, lên án và đả phá những tệ nạn chốn đó, tôi quyết sẽ nhờ facebook chuyển tải giùm. Bạn nghĩ giúp, nó có phải là vũ khí của chúng ta? Xiêm y mà gì. Nhà xe mà gì. Sơn hào hải vị mà gì. "Chỉ có thú vật mới săm soi bộ lông nó có", như ai đó từng đau lòng nói thế.
YêuNướcViệtNam.org