Bài Mới Nhất
Một cuộc chiến đã đi qua 50 năm, đúng nửa thế kỷ, nhưng cái chết, nỗi đau vẫn như vừa sơ sinh, tiếng khóc và trận gió oan hồn trong cuộc chiến vẫn còn phảng phất đâu đó trong gió tháng Chạp. Bài viết như một nén tâm nhang của thế hệ hậu chiến tranh viết về mối cảm hoài trong một buổi chiều cuối năm, nghĩ về quê hương, đất nước!
Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm lòng
Chao ơi, Tết đến em không được
Trông thấy quê hương thật não nùng
Ai bảo mắc duyên vào bút mực
Sòng đời mang lấy số long đong
Chén rượu tha hương, trời đắng lắm
Trăm hờn nghìn giận một mùa đông
Ai cũng có vấn đề, ai cũng “khổ” như nhau thôi. Người nghèo khổ nghèo, người giàu khổ giàu! Có điều sau một vài tiếng đồng hồ đi bộ để khất thực như vậy thì món ăn nào cũng trở thành “cao lương mỹ vị”, nếu được ăn trong chánh niệm, được nhai kỹ từng chút một thì thức ăn nào cũng ngon, cũng dễ tiêu hóa.
Mỗi mùa Xuân về trên quê hương, chúng ta lại nhớ đến địa danh Sài Gòn . Sài Gòn tự nó đã đầy đủ ý nghĩa, đếch cần phải thêm thủ đô hay thành phố gì ráo trọi. Hai chữ Sài gòn đã in sâu vào từng tâm hồn của dân Việt Nam mà còn quen thuộc với người ngoại quốc với tên gọi không có dấu "Sai gon"…… Để từ đó mọi người đều có thể viết chữ Sài Gòn dính liền lại với nhau
Cho đến ngày nay, Hồ Chí Minh phản ảnh một vết thương sâu đậm không bao giờ hàn gắn được đối với người Mỹ gốc Việt và người Việt Nam tại hải ngoại. Thêm vào đó, đây là một biểu tượng đau thương cho những người Hoa Kỳ đã từng chiến đấu bên cạnh Quân Lực VNCH để bảo vệ tự do và dân chủ tại Việt Nam,”
Những thảm họa xảy ra ở Huế làm cho tất cả mọi người chúng ta phải bồi hồi suy tư! Thảm nạn Huế phải được tạc vào bia đá, khắc vào tâm khảm, để đời sau sẽ không quên, cùng chung với những dữ kiện lịch sử khác, của những cuộc tàn sát bạo tàn giữa con người với nhau. Huế là một dẫn chứng điển hình cho sự mù quáng của loài người khi họ đi theo chủ nghĩa vô sản vô thần của CS
Tôi ra khỏi trại tù khổ sai ( mà Việt Cộng gọi là Tù Cải Tạo) Vĩnh Quang ( Vĩnh Phú ) ở miền Bắc Xã Hội Chủ Nghĩa, sau nhiều năm bị đọa đầy cả về thể chất lẫn tinh thần, lòng như chai đá sau những dằn vặt, oan trái của cuộc sống…Nhưng tinh thần thì lại thật vững vàng, sẵn sàng chờ đợi những gì sẽ xảy ra cho mình… Lòng tự nhủ lòng: phải sống
Nhưng có lẽ những chuyến tầu đêm buồn hơn những chuyến tầu ngày. Sau hiệp định Genève 1954, tuyến tầu xe lửa nối liền Nam – Bắc miền Nam vĩ tuyến 17 được nối liền. Tầu rời Saigon sáng ngày hôm trước, đến chiều hôm sau thì tới Huế. Rồi chuyến hành trình xuyên miền Nam được nối tiếp từ Huế ra Đông Hà bắt đầu sau khi trời đã tối hẳn.
Biến cố Tết Mậu Thân xẩy ra đã đúng 50 năm (1968 – 2018) nhưng đối với dân miền Nam Việt Nam, đặc biệt là xứ Huế, nỗi đau vẫn còn đó, vết thương lở loét chẳng bao giờ lành. Ngoài cố đô bị tàn phá tang tành, niềm đau mất mát người thân kéo dài đến bây giờ bởi sự ngang ngược của chế độ cộng sản. Cho đến nay họ vẫn chà đạp lên nỗi thống khổ của người dân
YêuNướcViệtNam.org