Bài Mới Nhất
Bà ngẩn người nhìn tôi không hiểu tôi nói gì, nhưng nhìn mặt tôi và thấy tôi dùng cả hai tay ôm lấy bàn tay gầy guộc của bà, bà như hiểu ra. Bà cảm động nói một câu dài bằng tiếng Lào và cuối cùng thêm chữ Thanh you (câu tiếng Anh duy nhất bà biết). Hai mắt bà đỏ hoe, nhưng miệng nở nụ cười thật tươi.
Mỗi người được mẹ sinh ra trong một hoàn cảnh khác nhau. Mẹ tôi sinh tôi trong khi ở thành phố xảy ra một trận động đất, cả bệnh viện phải di tản. Thật là ngộ nghĩnh. Nhưng tất cả đều an lành. Mọi chuyện kể lại còn như trong mơ. Mỗi người một cảnh em ạ. Chỉ có một điều giống nhau, đó là “làm mẹ”.
Cả hai mẹ con bé cùng gọi ông già mang trứng vào là ông ngoại. Chị nhận ra ông cụ cũng là người Á Ðông như mình trên màu mắt, màu da và dáng dấp nhỏ bé hiền từ và chị ước chừng ông bằng tuổi cha chị ở quê nhà. Người mẹ không muốn ai biết tới gốc gác của mình, tại sao hai mẹ con lại như lá bị thổi dạt tới đây, nên chị không dám chào hỏi “ông già trứng luộc”
Chúng tôi được nuôi ăn học đàng-hoàng, sống rất hòa thuận và đều theo Do-Thái giáo. Bà mẹ nuôi tôi hay than với tôi: “Đất nước của con sao mà nhiều thống khổ quá! chỉ tội cho người dân. Con cố học hành và đừng quên tiếng Việt, sẽ cần cho con sau nầy khi con muốn tìm về cội nguồn.”
Từ nhà tù nhỏ bước ra nhà tù lớn, mức độ tự do có hơn chút ít, nhưng lại có rất nhiều vấn đề khác khiến tôi cũng như rất nhiều cựu tù cải tạo cảm thấy mình không thể tiếp tục sống trong cái môi trường ngạt thở dưới chế độ Cộng sản này. Con đường duy nhất là phải nỗ lực tìm đường vượt biên bằng mọi giá, chấp nhận hiểm nguy kể cả cái chết để tìm tự do.
Thành phố “Hồ Chí Minh quang vinh” có hai cái nghề ít vốn, không cần học vấn, không cần sức khỏe và mạt hạng nhất là cái nghề mở quầy bán thuốc lá lẻ kiêm vé số dọc đường hay nghề bán xăng lẻ. Nghề sau này chỉ cần chưng ra đường một cục gạch hay một cái chai không, trong khi xăng pha dầu hôi thì dấu trong bụi cỏ bên đường.
Lúc tôi 3-4 tuổi cha tôi đi làm vắng nhà cả ngày, ông làm đủ thứ nghề, buôn bán hàng phế liệu, đạp xích lô, đến tối mịt mới về nhà. Ngày nghỉ ông chở tôi lang thang trên các con đường ở SG bằng chiếc xe đạp. Đường phố SG thập niên 80 còn hoang vắng, tôi để ý một điều là ông luôn gọi những con đường bằng tên cũ, ,nhiều khi tôi thấy ông dừng rất lâu ở một nơi nào đó và khóc.
Tháng Tư nghiệt ngã, mịt mùng tai ương. Biển nhấp nhô sóng bạc đầu. Những lượn sóng tưởng chừng vô tận, từ ngoài khơi sùng sục tới, cuốn hút tất cả, đập tan mọi thứ. Tôi ngồi trên HQ231, thượng phiên con tàu trong sóng nước chập chùng. Vùng II duyên hải náo loạn. Dân và lính đua nhau di tản về phía nam trên những Dương Vận Hạm, Hải Vận Hạm...
Khoảng cuối thập niên 1970 và suốt những năm của thập niên 1980, phong trào vượt biên nở rộ khắp miền Nam Việt Nam, nhiều người ra đi “tìm sự sống trong cái chết” để được tự do. Đi đến đâu cũng nghe bà con rỉ tai nhau chuyện vượt biên, vượt biển, một cách e dè, sợ sệt. Chuyến đi ngày 28 tháng 10 năm 1982 đã đưa tôi rời xa quê hương, xa vòng tay Mẹ.
YêuNướcViệtNam.org