Bài Mới Nhất
Cuộc tình chợt đến chợt mất của Bình và Hiển đã đi vào thiên thu, như hai câu thơ đã đi vào dòng lịch sử. Còn ai biết tên anh, chỉ có nàng. Tên anh đã chìm vào quên… nhưng hai câu thơ bất hủ đã mãi mãi là một lời biết ơn với các chiến sĩ Dù. Họ đã vĩnh viễn là niềm yêu thương và kính phục vô bờ của bạn, của tôi
Pháp và Anh sẽ đưa tàu chiến qua Biển Đông để thách thức sự hiện diện quân sự đang mở rộng của Bắc Kinh trong vùng biển tranh chap. Pháp và Anh (hai thành viên thường trực của Hội Đồng Bảo An LHQ), lập lại kế hoạch mới nhất của Hoa Kỳ nhằm tăng cường tự do hoạt động hàng hải để chống lại bành trướng quân sự của BK trong khu vực.
Tôi không có một ảo tưởng, một mặc cảm nào. Nào phải cho riêng ai. Tôi chịu ơn những người đã chết đi, hiện đang cố gắng để cho tôi còn đượcsống, và như thế tôi phải làm điều tôi nghĩ, tôi muốn được chia sẻ, tôi mong anh sống trọn được như điều anh nghĩ, không lừa dối mình và người khác Tôi dứt khoát với sự chọn lựa của tôi,
Biến cố kinh hoàng của miền Nam làm tôi cũng như cả triệu người phục vụ cho miền Nam bị xoáy vào cơn lốc chính trị, quân sự tít mù, khiến tôi quên mất hình bóng em, quên hết, quên thật sự, coi như một lần vui chơi, đùa giỡn, nhưng sau đó nhiều năm, nghĩ lại, thấy em quả là một thiên tài bói toán: em đã nhìn thấy trước cuộc thảm bại chính trị của miền Nam, đã nhìn thấy tôi chui vào cổng trại tù
Sàigòn đang đi lùi về thế kỷ trước đấy, người ta nghe nhạc trữ tình khắp nơi làm như Sàigòn chưa hề bị đổi tên, quán cà phê nhạc tái xuất hiện giống những năm bảy mươi, nhạc tình cảm lãng mạn trước 75 được lồng vào nhiều cảnh trong phim truyền hình, tình khúc “Không tên số …, Niệm khúc Cuối …”. Sàigòn của em của anh của chúng ta đang hồi sinh
Vài tháng sau, hai Tiểu đòan ở bên kia bờ sông đối diện với căn cứ rút đi, căn cứ rơi vào tình trạng môi hở. Chúng tôi lại thêm trách nhiệm là mỗi tối chia nhau ủi bãi nơi căn cứ cũ của hai tiểu đoàn để làm chốt ngăn chận. Ngoại trừ những lúc đi yểm trợ hành quân và hộ tống chiến hạm đến tiếp tế, chúng tôi thường đi tuần tiểu trên sông từng cặp để yểm trợ lẫn nhau
BHai ngày sau, trời Đông Hà mưa tầm tả giữa mùa nắng hạ, có người mẹ già và người thiếu nữ theo tàu xuống căn cứ Cửa Việt để nhận quan tài và những kỷ vật của Tuấn còn để lại. Hình hài của Tuấn sẽ theo mẹ và em về yên nghỉ trong mảnh đất quê hương. Còn linh hồn của Tuấn. Ôi ! Những linh hồn chết bất đắc kỳ tử sẽ theo mẹ hay lãng vãng đâu đây trên giòng sông oan nghiệt,
Nếu cậu còn bình yên trở về thì đưa mấy vật này cho chị … còn khẩu súng rouleau thì đưa cho Đại úy Phương, nếu tất cả được bình an thì đưa lại cho tôi … còn không thì ông ấy giữ làm kỷ niệm … đừng khóc nữa, ráng bình tĩnh trong lúc này …nếu tôi có đi thì để tôi ở đây … đừng mang tôi lên đỉnh đồi … sẽ bị tan xác đó !
Tháng Tư 1975 Sài Gòn rơi vào tay CS. Tháng Sáu 1976, CS ồ ạt chuyển tù từ miền Nam ra. Tôi được điều về Bệnh xá của trại tù Yên Bái, Hoàng Liên Sơn. Lúc ấy trong trại chỉ có tôi là bác sĩ, vì tôi bị bắt khá sớm trên chiến trường Phước Long như một tù binh ngay từ tháng Giêng 1975 rồi chuyển ra Bắc theo đường mòn HCM.
YêuNướcViệtNam.org