Bài Mới Nhất
Bốn ngàn năm mở nước và giữ nước, lịch sử Việt Nam chỉ có hai kẻ bán nước cho Đại Hán là Trần Ích Tắc và Lê Chiêu Thống. Chỉ mấy chục năm dưới chế độ cộng sản đã có quá nhiều kẻ bán đất đai của tổ tiên và bán linh hồn con người cho lòng tham của bành trướng Tàu Cộng. Phạm Văn Đồng ký công hàm 14.9.1958 công nhận Hoàng Sa, Trường Sa là của Tàu Cộng.
Tại Paris đã diễn ra biểu tình 'hỗ trợ tinh thần đấu tranh của người Việt trong nước'. Theo bà Christine Nguyễn, có mặt tại chỗ thì có khoảng 200 người tới dự cuộc biểu tình này từ 14 giờ đến 16 giờ (giờ Paris) tại Pont d'Alma trung tâm Paris bên bờ sông Seine, nội dung cuộc biểu tình chủ yếu lên án dự luật Đặc Khu và cập nhật ngay tại chỗ tình hình biểu tình của một số nơi ở miền Nam như Sài Gòn, Phan Rí, Bình Thuận.
Hàng vạn người đồng loạt xuống đường tại Sài Gòn, Hà Nội, Bình Dương, Nha Trang, Đà Nẵng, Tiền Giang… để phản đối Luật Đặc Khu và Luật An Ninh Mạng, hôm 10 Tháng Sáu 2018, xảy ra đụng độ với cảnh sát và nhiều người bị bắt. Người dân xuống đường biểu tình với băng rôn và những tấm biểu ngữ bầy tỏ sự chống đối mạnh mẽ
Sài Gòn đêm 9 Tháng Sáu, rạng sáng ngày 10. Khắp các ngã đường trung tâm là các hàng rào kẽm gai. Sài Gòn bị giằng xé bằng những điều rất lạ. Đêm qua có nhiều người không ngủ. Có những thanh niên đi xe đò hàng trăm cây số xuống Sài Gòn để đợi cùng hòa mình, cùng nói rằng mình muốn một quê hương nguyên vẹn.”
Sự phẫn uất của các tầng lớp người Việt trong cũng như ngoài nước trước chủ trương bán nước của đảng CSVN cho thấy tình yêu nước, yêu dân tộc đã nhiều lần cứu Việt Nam dưới các thời Ngô, Đinh, Lê, Lý, Trần sẽ một lần nữa cứu lấy Việt Nam. VN may mắn hơn Botswana vì đã có Sử và giữ được Sử dù sau hàng ngàn năm bị các triều đại Trung Hoa đô hộ và một gần một trăm năm bị thực dân đến “khai hóa”.
Không ai ngờ thằng bé / mới lên mười tuổi thôi / mà biết nói… nghẹn lời: “Trời ơi Trời mất nước!” Nó nói rồi nó khóc, nghĩa là nó không cười. Nghĩa là nó… nghẹn lời: “Ba Đặc Khu sắp mở… để có tiền trả nợ / xây Biệt Phủ, Trời ơi!”. Bài thơ đầy dấu than / bẻ thẳng từ dấu hỏi. Bạn ơi bạn đừng đợi / tôi nói nó con ai. Thằng bé là Tương Lai / mà Bây Giờ thấy muộn / mà bây giờ hết muốn / mình lớn lên làm người. Bạn ơi, bạn đâu rồi?
Quán café vỉa hè của tôi ẩn mình dưới bóng mát tỏa ra từ cây phượng vỹ nằm bên trong bức tường rào xi măng của một xí nghiệp quốc doanh. Chục chiếc ghế đẩu thấp đặt dựa theo vách tường, cái xe đẩy có chiếc tủ kính chứa một ít ly tách, vài chai nước ngọt, dăm bao thuốc lá, hủ chanh muối, lọ đường đặt phía trên, sau lưng chỗ tôi ngồi là cái bếp nhỏ lúc nào cũng có ấm nước sôi sùng sục.
Lúc nào ở trong nhà ba má tôi cũng nhấn mạnh và đề cao văn hóa Việt, phong tục Việt... cái gì đụng đến Việt cũng đúng, cũng nhất. Có thể vì vậy mà dù sinh trưởng và lớn lên trên Bắc Mỹ bao giờ tôi cũng cảm thấy cái Việt tính trong mình mạnh mẽ vô cùng. Lớn lên, học ra trường rồi như những người đi trước, công ăn việc làm trở thành yếu tố chính, quyết định nơi ăn chốn ở...
Gần đây người học trò cũ của một thời Đà Nẵng đến tìm thăm. Câu chuyện thương tâm về căn bệnh nan y của người thầy nhạc sĩ tài hoa khiến bà quá đỗi buồn lòng. Nhìn cành hoa hải đường trên tay cô giáo, người học trò ý nhị nhắc đến sắc màu tươi thắm của giàn hoa bên lối vào ngôi nhà nhỏ trên thượng thành gần Cửa Thượng Tứ.
YêuNướcViệtNam.org