Bài Mới Nhất
Em phải sống. Vì tương lai của Nấm và Gấu. Vì đất nước này vẫn cần đến ý chí, lòng can đảm và sự dấn thân của những người như em. ngày nào em còn sống thì ngày đó Nấm, Gấu còn có Mẹ, ngày đó đất nước vẫn còn một công dân yêu nước, và bạn bè vẫn còn có Quỳnh – một người bạn, để đồng hành và cùng nhau thắp sáng lại đất nước đang bị u tối triền miên này
Một cảm giác hụt hẫng như đang ngã xuống một vực sâu. Thăm thẳm. Tôi đưa tay một cách vô thức vẫy gọi chiếc xe đứng lại nhưng họng tôi bỗng khô cứng, không thốt ra được âm thanh nào ngoài tiếng ú ớ của người câm. Chiếc xe rồ ga để lại đám bụi mù. Tôi thẫn ngồi thờ sụp xuống bên vệ đường, lục lại các túi, túi áo, túi quần, túi sau túi trước. Mất thật rồi.
Tôi không là đảng viên và vì vậy tôi tử tế từ hồi bé cắp sách tới trường trau dồi môn công dân giáo dục. Tôi bỏ nhiệm sở, thôi làm công nhân viên sớm tối làm những việc “không phải”. Tôi về đầu quân cho quán bán cà phê Hương Xưa làm đứa phục vụ viên tử tế dâng cà phê rót nước cho khách dừng chân. có răng rồi mới rứa cho thứ quyết định kia
Tôi thử hỏi hết cả xóm:" ai muốn đi Hoa Kỳ"?"Đồng loạt, mọi người đều đưa tay lên. Sao thế? Sao lại từ bỏ Thiên đường của Bác về với Đế quốc" Cái cột đèn biết đi nó cũng đi. Ở Việt Nam người ta nói mấy câu nghe thật lạ tai mà đúng phóc: "Nghèo mở mắt không lên. Nghèo ngắt không đau". Cả xóm đến sờ tôi như sờ một bảo vật. Họ sờ để biết người từng ở Mỹ về...
Tuần sau hai con tôi làm bữa tiệc nho nhỏ để đón "Bác Thanh đi lạc mấy chục năm mới trở về" với mẹ, xong chúng "lặn" mất. Anh đến cầm theo lá thư "gởi gấm ba cho cô" đầy đủ chữ ký của ba đứa con anh. Mấy chục năm dài dằng dặc trôi qua, chúng tôi mới kết nối xong sợi tơ hồng đứt đoạn nhiều phen. Cám ơn Trời- Phật- Chúa đã ban phước lành cho chúng tôi.
Một buổi chiều hè êm ả, tôi lái xe dọc theo Pacific Highway, con đường ven biển nổi tiếng của miền Nam Cali, chợt nhớ hôm trước có đọc một bài báo về "Venice canels" ở Los Angles, tôi rẽ vào exit biển Venice. Mất hơn 20 phút lái xe vòng vèo tìm chỗ đậu, cuối cùng tôi cũng đến được nơi mình muốn, kênh đào "Venice Canals".
Miền Trung đã bắt đầu đón nhận những cơn mưa phùn làm tê tái lòng người, mùa đông đó có những thằng con trai đang còn lang thang nơi ngưỡng cửa Đại Học, đã mộng mơ theo tiếng gọi của con dế mèn Tô Hoài, bỏ trưởng, bỏ lớp, bỏ thầy cô, bỏ cả tuổi mộng mơ, đành đoạn nhất là đã bỏ những mối tình dang dở đầy ắp kỷ niệm để đi tìm một chuyến phiêu lưu
Tiếng ve kêu vang cả ngày lẫn đêm như một đại giàng nhạc trong hí trường mở màn cho một mùa hè sắp tới. Năm nay đúng là 17 năm chu kỳ của loại ve “cicada” trở lại vùng nầy. Sau 17 năm kiên nhẫn nằm chờ trong quả trứng mỏng manh dưới lòng đất, ve con từ từ chui ra từ bọng trứng màu ngà. Để lại những chiếc trứng khô nhẹ như bong bóng bay theo chiều gió
Đôi mắt trong hồn hắt hiu ngó về quê mẹ rồi lòng chợt bồn chồn mối chiêm nghiệm về những chọn lựa trong đời. Chọn lựa nào cũng để lại mối đau như cơn mưa rớt hoài không tạnh trong lòng. Dòng mưa bay qua năm tháng, nơi chốn, kỷ niệm, tuổi xuân. Mưa rơi nhòa hệ lụy, biển dâu, phai nát đá vàng.
YêuNướcViệtNam.org