Bài Mới Nhất
Những ngày nằm ở bệnh viện, tôi suy ngẫm thật nhiều về cuộc sống. Chỉ một hơi thở là thay đổi tất cả. Công danh, sự nghiệp, tranh dành hơn thua rồi cũng theo cánh tay buông xuôi. Phần số, phước phần của một đời người như đã được định sẵn. Duyên nghiệp, họa phước hình như khi nào cũng đi đôi với nhau. Trong hào quang của thành công thì thấp thoáng đâu đây nỗi đau day dứt.
"Đừng tin những gì chính quyền nói, hãy nhìn những gì chính quyền làm" - rất nhiều công nhân và người dân đã bật ra mối nghi ngờ rất lớn ngay sau khi xuất hiện tin tức về việc chính quyền Việt Nam, để được tham gia vào CPTPP (Hiệp định Đối tác toàn diện và Tiến bộ xuyên Thái Bình Dương), đã lần đầu tiên phải chấp nhận định chế Công Đoàn độc lập
Vậy thì sống là đi tới phía trước. Mà chết cũng đi không hề ngoảnh lại. Trịnh Công Sơn bảo “về thu xếp lại”. Mà anh có thu xếp được gì đâu. Những tác phẩm của anh để lại, được cả hai bên thua cuộc và thắng cuộc xào đi nấu lại, thêm đủ gia vị tây tàu, thành ra một món tả pí lù, cuối cùng được các đội kèn tây cố làm ra vẻ bi ai để thổi ra tiền trong các đám tang.
Nơi đây, có ông Appacher đang đứng, vẻ rụt rè. Đó không giống ông Appacher như lệ thường mà gầy gò hơn và hình thù thì không rõ nét. Đó là một bóng ma? Có lẽ chưa phải vậy. Có lẽ là ông ta chưa giải phóng hết những thứ mà loài người gọi là vật chất. Một con ma, nhưng còn một phần khá lớn thịt xương. Ông ta ăn mặc như thói quen ngày nào, bộ complet màu xám
Cây có cội, nước có nguồn, và con người có gốc, có rễ, là chuyện đương nhiên; vậy mà người Mỹ gốc Do Thái sống tại thị trấn Pittsburgh đang sẵn sàng tạm buông bỏ gốc rễ của họ, để phản đối những viên chức Do Thái tại Tòa Đại Sứ Do Thái trên đất Mỹ, vì những viên chức đó cộng tác với chính phủ Mỹ, phản lại quyền lợi của họ -những người Mỹ gốc Do Thái.
Thôi nhé em hãy nhắm mắt ngủ yên, em đã hy sinh trong cuộc chiến tương tàn, đúng hay sai không là quyền của chúng ta, nhưng miền Bắc đã sai lầm mang tai họa, cho miền Nam, xua quân xâm lấn, bằng lý do lừa bịp, còn anh và em chúng ta một ngày nào đó, những người còn sống phải ôm nhau, nhìn nhau nhận ra chúng ta cùng giòng giống Tiên Rồng, chúng ta phải thương nhau để mà sống
Một tuần lễ sống ở Mỹ trong ngôi nhà nhỏ đông người, nhưng thơ mộng, cũng trôi qua nhanh. Gia đình tôi chuẩn bị dọn về nhà mới. Đó là một căn chung cư được ba thuê cách nhà cũ hai mươi phút. Nói dọn nhà chứ lúc đó cũng không có gì để dọn. Ngoài chiếc xe Mercury ra, gia tài của ba chỉ có chiếc xe đạp, một chiếc giường bố nhỏ và ít mùng mền, chăn gối. .
Các nữ sinh tan học về cùng nhau từng tốp ba bốn, nón lá áo dài trắng mềm mại thướt tha . Một trong các cô má đỏ môi hồng ở đây đã khiến Khanh thôi hát các ca khúc của Trịnh Công Sơn “Còn chút gì để nhớ” : Phố núi cao phố núi đầy sương, …May mà có em đời còn dễ thương, Em Pleiku má đỏ môi hồng…Mai xa lắc trên đồn biên giới, Còn một chút gì để nhớ để quên…
Thành phố quá yên tĩnh là thành phố của những người rúc đầu vào trong cái tổ ấm bình an của họ. Người ta tự hưởng hạnh phúc riêng tư. Thỏa mãn và chìm ngập bên nhau. Họ quên, xung quanh đây, còn có những con người đau khổ khác, đang từng phút từng giây ngụp lặn trong bóng tối cuộc đời.
Tấm cạc-tông vẫn còn buộc chắc trên cột điện. Hàng chữ R.I.P với tên Bosh vẫn đậm đen như ngày nào.
YêuNướcViệtNam.org