Bài Mới Nhất
Sau ngày 30/4 chỉ có học sinh phổ thông được trở lại trường để hoàn tất niên học, Còn sinh viên chúng tôi thì được cho rằng học nhiều quá rồi, các trường Đại học tạm thời ngưng giảng dạy. Vì vậy mọi người tứ tán khắp nơi kiếm sống, gặp gì làm nấy; con trai đi sửa xe, chạy xe ôm. Con gái mở quán cà phê “ dã chiến” lỏng chỏng vài cái ghế nhựa, vài cái ly con con.
Đã quá nửa đêm, cái lạnh đã thấm sâu vào người, nằm co quắp dưới lớp chăn mỏng, tôi thầm ái ngại cho số phận của người đàn bà bất hạnh. Chị mang cốt chồng đi giữa đêm trời giá lạnh của vùng rừng núi Việt Bắc, như người vợ, người mẹ Việt Nam đang mang nỗi đau, nỗi bất hạnh của cả một dân tộc đi trong đêm tối bão bùng.
Quan điểm của TT Trump đối với Trung Cộng trên phương diện giao thương quốc tế không có gì mới lạ. Ông đã lên án TC cả chục năm trước khi ra tranh cử tổng thống, luôn tố cáo TC chơi trò gian lận, hay khai thác kẽ hở của Tổ Chức Mậu Dịch Quốc Tế WTO, hay thậm chí công khai vi phạm hiệp định này mà không ai dám làm gì, để mong thống trị kinh tế thế giới
Chúng ta đang bước vào tháng cuối cùng của năm. Ngày đầu tháng 12 đã được Liên Hiệp Quốc chọn là “Ngày thế giới phòng chống bệnh AIDS”… Biểu tượng của ngày 1/12 hàng năm trong ý nghĩa này là Dải băng đỏ — biểu tượng toàn cầu cho tình đoàn kết với những người nhiễm HIV và những người bệnh AIDS. Tên chính thức ngày này là: World AIDS Day.
Ban Tuyên Huấn đến đọc nhật lệnh mỗi tối, người bịt mặt đọc lớn câu tâm nguyện: Các bạn hãy luôn luôn nhớ các bạn là những sỹ quan, … Ban Tuyên Huấn còn nhắc nhở anh em phải cư xử với nhau như những sỹ quan cư xử với sỹ quan. Phải giữ tư cách và đừng bao giờ cư xử với nhau như những tù nhân cư xử với tù nhân.
Biết rằng “ăn cây nào rào cây nấy” nhưng làm sao mình quay lưng để quên cội nguồn cho đành, quên tô ba khía, chén mắm chưng, cái nón lá che nghiêng, cầu tre lắc lẻo, câu vọng cổ buồn não nuột… Quên hết những kỷ niệm đớn đau để chọn cuộc sống bình yên trên đất nước này. Biết rằng bài học hội nhập đầu tiên là phải tập quên để khỏi bận tâm, ray rức.
Thế rồi Mỹ tái lập quan hệ với Việt Nam năm 1994, và cha mẹ tôi nhân cơ hội đầu tiên đó về VN. Họ về hai lần, không có tôi, để thăm một nước vừa trổi dậy từ nghèo khổ và tuyệt vọng sau chiến tranh. Những gì họ chứng kiến nơi quê cũ đã tác động mạnh nơi cha tôi. Sau chuyến thăm thứ hai, cha mẹ tôi không bao giờ trở lại VN nữa.
I remember being reunited with my parents after a few months and the snow and the cold and my mother disappearing from our lives for a period of time I cannot recall and for reasons I could not understand, and knowing vaguely that it had something to do with the trauma of losing her country, her family, her property, her security, maybe herself.
Cướp xưa băng nhóm làng nhàng
Cướp nay có đảng có đoàn hẳn hoi
Có con dấu đóng đỏ tươi
Có còng có súng dùi cui nhà tù
Điếm cấp thấp bán trôn nuôi miệng
Điếm cấp cao bán miệng nuôi trôn
Mẹ đào hầm từ thuở tóc còn xanh
Nay mẹ tự lột truồng lăn mình ra giữ đất!”
YêuNướcViệtNam.org