Bài Mới Nhất
Quay xe đi, tôi ngoảnh đầu nhìn lại cái thùng recycle và chợt nghe lòng quặn đau. Tôi chỉ bỏ lại đó những quần áo cũ của mạ thôi, mà sao có cảm tưởng như đang lái xe đi để lại mạ tôi trong đó. Cả khu đất trống trải chỉ có cái thùng recycle này nằm trơ trọi. Tôi cho xe chạy quanh cái thùng một vòng để chào mạ. Rồi một vòng nữa, một vòng nữa… không biết là mấy vòng .
Mẹ đã không bị xa hoa cám dỗ, chấp nhận sống cảnh đời mưa gió cơ cực bên tôi và ông bà ngoại, cho tôi luôn ngẩng cao đầu tự hào “nghèo cho sạch, rách cho thơm”. Xin cầu nguyện cho mẹ tôi, bà Becky và cho tất cả những người mẹ trên thế gian này luôn có được một “bến nước” bình yên phẳng lặng, dù là muộn màng trong buổi hoàng hôn.
Nhưng nói vậy không có nghĩa là chỉ cần mặt trận Tân cương- Tây tạng là có thể tiêu diệt Trung cộng, thế giới phải cùng lúc thực hiện 4 mặt trận: Biển Đông, Chiến tranh thương mại bao gồm thâm thủng mậu dịch, ăn cắp tài sản trí tuệ, và giúp Đài Loan độc lập. Trung cộng tứ phương thọ địch, thập diện mai phục, chắc chắc sẽ kết liễu vào năm 2020.
Đại Tướng Đỗ Cao Trí, một danh tướng được thế giới nể phục, một tài danh và là niềm hãnh diện của tỉnh Biên Hòa. Ông đã hy sinh trong cuộc chiến tranh chống lại sự xâm lược của Cộng sản miền Bắc, bảo vệ miền Nam tự do. Nếu ông còn sống chắc có lẽ không có ngày 30 tháng 4 năm1975. Lịch sử đã sang trang, nhưng đối với kẻ chiến thắng "Nghĩa tử không là nghĩa tận" nên người chết vẫn không yên.
Tôi rời Pleiku vào cuối Mùa Hè Đỏ Lửa, vài tuần lễ trước khi căn cứ không quân này trở thành một đại đơn vị: Sư Đoàn 6 Không Quân. Về Biên Hòa, tôi được Trung ) kể lại cái chết của anh Thanh ở sông Bé: “Nó bị phòng không cũng chỉ vì cái tội lỳ, điếc không sợ súng!” cổng Phi Vân với mây xám lưng trời, sau gần 15 năm xa cách những người con thân yêu, giờ đây vẫn hoài công ngóng đợi!
Cuộc chiến tranh giữa hai miền anh em với vũ khí bom đạn của ngoại bang kết thúc, đất nước được gom về một mối những tưởng sẽ bắt đầu một thời đại vàng son, nhưng không ngờ, thời đại đó biến thành một cuộc phân ly bi thảm. Vượt qua cả dân tộc Do Thái, người Việt "vươn lên" dẫn đầu lịch sử lưu vong của nhân loại bằng cuộc di cư chính trị quy mô nhất về mặt số lượng từ trước đến nay.
Trôi dạt theo sóng biển từ tối đến sáng, tưởng đã chết mất trong đêm. Bây giờ gặp tàu, gặp ghe, mừng lắm mà cũng lo lắm. Vừa lo cho người ta không thấy mình, vừa lo mình lại gặp tàu của bọn cướp biển hôm qua. Khi chiếc tàu còn ngoài khơi, Thành và tôi đã kêu gọi và vẩy tay làm hiệu. Biết rằng tiếng người giữa biển chẳng vang đi được bao xa, cả hai vẫn ráng hết sức lực mà gọi thật lớn.
Ở trong nước, mỗi năm, bộ hành, người dùng xe đạp, người cỡi xe gắn máy từ chết đến bị thương đếm không xuể, nguyên nhân do đang lưu thông chẳng may có ô tô điên từ đâu láng cháng rồ tới, tông, đụng, húc, cán không khoan nhượng. Thường dân than: Khi khổng khi không cái phủi chân lên bàn thờ đi gặp mặt ông bà; mà đảng viên thì báo cáo: nó vừa đi thăm Các-mác Lê-nin.
Những nghĩa vụ như tuân hành luật pháp, đi lính, đóng thuế, chúng ta đã làm đủ, nhưng hình như chúng ta vẫn sống trên đất Mỹ không gì khác hơn là một... du khách, hay là một người tình “vẫn đi bên cạnh cuộc đời”. Cộng đồng người Việt Nam ở Mỹ đã gọi nhau quyên góp tài chánh, đem tiền về giúp Việt Nam đã quá nhiều, nhưng việc người Việt tỵ nạn giúp nước Mỹ thì quá ít, phải nói là rất vô tình.
YêuNướcViệtNam.org