Bài Mới Nhất
Cuộc chiến Việt Nam 1954-1975 sau cùng xét lại chỉ là một cuộc chiến tranh tàn hại trong lịch sử nhân loại nói chung, và của nước Việt Nam nói riêng. Sự kết thúc của nó đã đẩy ra khỏi đất nước gần 3 triệu người Việt và làm dân tộc này vào một sự chia rẽ vô phương hàn gắn. Tôi biết rằng cũng như tôi, Trần Xuân Dũng lúc nào cũng vẫn thiết tha với VN, nhưng không về VN nếu vẫn còn VC .
Ngày 28.12.2018, trên trang nhất của nhiều tờ báo lề phải trong nước đã đăng bài viết theo lệnh đảng “Việt Nam yêu cầu Đài Loan đảm bảo danh dự cho các du khách bị bắt”. Chỉ mới đọc qua cái tựa bài viết, có lẽ ai cũng muốn buồn nôn. Bởi dưới chế độ Cộng Sản man rợ, làm gì còn có chút danh dự nào để mà yêu cầu “đảm bảo”?
Thiếu úy Nhảy Dù Lê Anh Thái ...tử trận khi tái chiếm cổ thành Quảng Trị 1972. Khi được đơn vị giao hoàn xác con, người cha là Lê Anh Tuyến đã tìm thấy một lá thư viết gởi bạn chưa kịp gởi trong những di vật còn lại của con. Ông phổ lá thư đó thành bài thơ sau đây tựa đề là Lá Thư Pleime vì thiếu úy Lê Anh Thái đã viết từ khi còn ở Pleime cho đến khi chuyển quân đến Quảng Trị vẫn chưa kịp gởi.
Tháng chạp về trong mắt bé mơ
Mùa xuân đã đến có ai ngờ
Bao nhiêu bài vở đều quên hết
Trong cặp chỉ toàn thiệp với thơ
Tháng chạp về trong nỗi ngóng trông
Người anh quân ngũ đã phiêu bồng
Cô vẫn ngậm ngùi nghĩ đến đồng bào nghèo khổ của mình ở quê nhà mỗi lần đọc những flyer quảng cáo về thức ăn, đồ chơi và cả thuốc bổ cho chó, mèo ở Mỹ hay những lần đi ngang những bệnh viện, những khách sạn cho chó mèo, những quầy hàng cho thú vật trong chợ Mỹ, có cả diet food hay vitamin cho chó, mèo.
Mình đã đi gần hết cuộc hành trình không có vé khứ hồi. Mình được nhìn thấy nhiều lắm những ga lớn, ga xép, nhưng chỉ một lần duy nhất trong đời. Không bao giờ trở lại. Mình mới qua tuổi 25 nhưng đã quên thời gian, quên tuổi trẻ, quên mất mình là ai. Mình như người lạc trong sa mạc, cần một giọt nước để uống chứ bao nhiêu tuổi đâu có nghĩa lý gì. Và từ đó mình không tính tháng tính ngày.
Những tảng đá nhiều khi lớn bằng nửa cái xe Jeep chìm sâu dưới đất không thể ngờ lại có ngày được đưa lên nằm trên mặt đất không chỉ bằng sức lực và hai bàn tay không của lũ tù binh khốn khổ và bị quên lãng nhất trần gian. Hai tháng cật lực với công việc khổ sai đào hào, bọn tù hốc hác trông thấy. Những cơn mưa rừng lạnh cóng, gió rừng buông thổi về nhiều khi tưởng như có thể thổi bay một tên tù gầy còm
Cái dễ thương của Miền Nam nằm ở đó. Người ta vẫn chiến đấu và người ta vẫn xây dựng; người nào việc đó nghiêm chỉnh làm việc trong phạm vi riêng của mình. Người lính làm việc của người lính, thày cô giáo làm việc của thày cô giáo; nhà văn, nhà thơ, người làm nhạc vẫn tha hồ sáng tạo. Miền Nam nhờ đó vẫn đứng vững và vẫn phát triển về mọi phương diện, dù chỉ có hai mươi năm
Mẹ dạy anh cốt cách tre làng
gió cách nào vẫn đứng thẳng
Cha dạy anh “Tôi trung không thờ hai chúa”
nước đục không tắm hai lần
thời thế bịt mắt khóa miệng bắt anh làm thinh
tự do trong rọ
YêuNướcViệtNam.org