Bài Mới Nhất
“Dân biểu” là nói theo kiểu Miền Nam. Chẳng hiểu văn nói trong đó nó gần gũi với cuộc sống thế nào mà tôi thấy nhiều từ Miền Nam nay thành thông dụng ở ngoài Bắc lắm. Thí dụ nhé: “nhậu” này. Nhậu là chỉ một cuộc ăn uống có tính đàn đúm, vui vẻ. Trong cuộc nhậu là có thể có say, có thể có chửi đổng hoặc ăn nói xô bồ, tục tĩu một chút.
Tính cách của từng dân tộc mang tính đặc thù của nó. Ví dụ: Cởi mở như người Ý, mực thước như người Anh, cần kiệm như người Hà Lan, lành tính như người Hung v.v…Ơ nước mình, thật thà thẳng thắn như người Nam, cần kiệm chăm chỉ như người Trung, thâm thúy đáo để như người Bắc…Tôi tiếc thay cho những kẻ không biết tiếng Việt!.
Không còn chút dấu tích nào của cô bạn nhỏ Minh Thu. Nhưng hình ảnh Minh Thu và những bìa đậu phụ nướng, cả đôi mắt trong veo, tròng đen tròn to như hạt nhãn của Minh Thu lẫn mùi thơm của đậu phụ nướng, tôi đã cất rất kỹ trong đáy quả tim tôi. Bây giờ tất cả vẫn còn đấy, lâu lâu tôi mở ngăn tim, dòm một tí rồi lại lặng lẽ cất đi.
Nầy em nhỏ cầm đá ném vào đầu ta
Trên đoạn đường gần ga Hà Nội
Nếu không nhanh tay ta đã u đầu
Chắc em buồn lòng không thơi thới
Này cô gái chu miệng chưởi rủa mẹ cha ta
Trên đoạn đường gần ga Yên Bái
Chắc cô vui vì ta đã nghe
Chắc cô buồn vì ta đã cười
Mao chết, xứ hắn có lắm đứa cười sướng sung, nhớ không? Người dân "Tung cọt" toàn bọn tiểu nhân, nghe tin Nhật bản bị động đất, trà đình tửu điếm ở Bắc Kinh liền giảm 50% giá để ăn mừng “chúng bị trời phạt”. Bọn trang bị thứ mặc cảm bệnh hoạn đó đang ngắm nghé, đang canh thức với giấc mộng bành trướng dòm ngó phương Nam.
Sau này khi lớn khôn, nhớ lại những câu khấn mẹ tôi dạy trong chùa, tôi không khỏi bất giác mỉm cười. Giáo pháp đạo Phật, có lẽ tầm hiểu biết của tôi thuộc hạng tiền sơ cấp, nhưng đại khái tôi cũng biết những gì mẹ tôi dạy tôi khấn vái trong chùa đều đi ngược lại với giáo pháp ấy. Phật bảo đời là bể khổ, là sinh lão bệnh tử, thì mẹ tôi xin Phật cho “tai qua nạn khỏi”
Kể từ tháng 4, 1975 mà nỗi đau thương, bất hạnh đã đổ chụp xuống đất nước và trên đầu dân tộc chúng ta. Cho dù có còn kéo dài bao lâu đi nữa... tôi vẫn không bao giờ quên được những năm tháng tuổi trẻ trong đời, những tháng năm mà tôi đã sống cho lý tưởng, cho tình yêu và cho những nồng ấm trong tình chiến hữu, cho đời lính buồn nhiều hơn vui và đầy bất trắc.
Trước khi lên đường, tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần để đối mặt với các khó khăn. Một người bạn của tôi còn rào trước rằng: “Ở đây phải tự lực cánh sinh, không nhờ vả ai giúp đỡ được đâu, ai cũng bận rộn hết”. Vậy mà tôi đã được giúp đỡ nhiều hơn tưởng tượng. Sự tử tế ở khắp mọi nơi. Người Mỹ luôn sẵn lòng giúp đỡ chứ không lạnh lùng như người ta tưởng.
Lần này Vân lại dọn nhà, có lẽ lần chót, sau 30 năm ở nhà cũ. Những lần dọn nhà trước kia đầy lo âu vất vả, thiếu thứ này hụt món kia, còn lần này thì dọn nhà trong hạnh phúc. Lần này đồ đạc, sách vở tích lũy nhiều quá. Bỏ đi thì tiếc, mang theo nặng. Nhà này của vợ chồng con gái cất, có phòng ngủ tầng dưới cho Mẹ khỏi leo lầu, đất rộng một mẫu.
YêuNướcViệtNam.org