Bài Mới Nhất
Từ con số không với việc làm lương minimum wage lúc đó là 3 đồng một giờ, tôi bò lần qua “white colar” job và leo thang qua ngạch kỹ thuật. Mấy năm sau, hảng xuống dốc, sa thải nhân viên hàng loạt. Tôi lọt vào một nhánh đang bị “giải giới”. Những tưởng cái “gold badge” lá bùa hộ mạng giử hộ job cho mình. Nhưng thời buổi “nhiểu nhương”, lá bùa hộ mạng không còn linh thiêng.
Đến đâu thì đến, đi đâu thì đi, nơi dừng chân cuối cùng vẫn là nghĩa địa. Tôi nghĩ vậy và thấy nên chuẩn bị cho mình một chỗ an nghỉ thoải mái, dù thầy bói nói còn lâu tôi mới chết. Tôi muốn lo liệu việc này trước để rảnh trí làm những việc khác thú vị hơn.Có người khuyên tôi nên về Việt Nam mà chết để gần cha mẹ, ông bà.
háng Tư, 1975, bước ngoặt bi thương của lịch sử đã thay đổi cuộc đời của bao nhiêu số phận con người.Trong nhà tôi, ngoại trừ hai anh đầu vào đại học trước 1975, thì sau đó không ai được vào đại học cả. Vậy mà tôi đã đi thi 5 lần! Năm nào tôi cũng đi thi. Vừa đi làm, vừa tự học. Ba tôi hay đùa, “Chắc kiếp trước con làm giám khảo khó tính với thí sinh, nên kiếp ni họ bắt con rớt hoài đó.”
Hai anh trốn trại đi ra quán cà phê chui để nghe... “Một chiều hủ hóa” của “thằng ngụy viết”. Về sau này, một anh thì chết ở Campuchia năm 1979. Anh mà đòi nghe bằng được “một chiều hủ hóa” thì lấy vợ địa phương, bỏ ngũ, mở quán bán tạp hóa, bia rượu các loại. Và mãi về sau này tôi gặp lại, vẫn thấy anh lim dim mắt bên ly cà phê nghe nhiều bài nhạc bất hủ của “thằng ngụy” viết.
Giờ đây trên xứ lạ quê người, tôi chạnh lòng mà gọi thầm hai tiếng quê hương. Còn câu chuyện Phật Bà Quan Âm hiện xuống mũi ghe báo mộng năm nào, chắc không ai còn nhớ. Chỉ có một mình tôi thỉnh thoảng trong những đêm khuya canh tàn bấc lụn, mà lòng thổn thức bồi hồi mà nhớ lại những ngày ở trại tỵ nạn Pusan Korea (Nam Hàn).
30/04/1975 mở đầu tiến trình bức tử các nhà văn miền Nam: Từ Vũ Hoàng Chương, Hồ Hữu Tường đến Trần Văn Tuyên, Phạm Văn Sơn, Nguyễn Mạnh Côn v.v. Trong số năm cây bút, Vũ Hoàng Chương và Hồ Hữu Tường bị đầy ải trong ngục tù Cộng Sản, lúc sắp chết mới được thả ta, từ trần khi về nhà. Ba vị khác là Trần Văn Tuyên, Phạm Văn Sơn, Nguyễn Mạnh Côn đều chết trong các trại cải tạo đèo cao hút gió
Chưa kể mức cạnh tranh trong nghề này phải nói đã tới mức khốc liệt khi giá cả giữa các thầu hoặc thậm chí tư nhân cứ thay phiên nhau hạ xuống không phanh. Texas là vùng gần biên giới Mễ Tây Cơ nên việc dân Mỹ trốn qua sinh sống bất hợp pháp tại đây rất nhiều. Vì không có giấy tờ hợp pháp cộng không tiếng Anh nhưng lại có sức khỏe dồi dào trời cho, họ thầu hết tất cả công việc nặng nhọc nhất với tiền công rẻ mạt nhất.
Ngày 30 Tháng Tư, mỗi năm đều đến và rồi qua, nhưng mỗi lần như thế, vết thương lại như bị xát muối làm cho người ta đau đớn, mặc dầu là chỉ đau đớn trong hồi tưởng, nhưng sự thật là hôm nay, chúng ta đang còn phải gánh chịu những hậu quả khốc liệt của nó. Mỗi năm ngày 30 Tháng Tư về, ám ảnh nhiều nhất, tôi thường nghĩ đến những cái chết.
Những người dân đến đây là những người ở quận Bình Thạnh thành phố Sài Gòn, phần đông là dân không có hộ khẩu, hạ sĩ quan hay binh sĩ của quân đội VNCH hoặc vợ sĩ quan chồng đi học tập. Chia nhau mỗi một toán bốn người, hai cây rựa, lựa cây mì tốt, bỏ ngọn và gốc lấy đoạn giữa khỏang một thước, hai mươi cây bó một bó, vác bỏ lên xe, đầy xe chở về trại.
YêuNướcViệtNam.org