Bài Mới Nhất
Họ tranh nhau bán hàng cho tôi, tôi nhìn xuống những chiếc khay họ đưa ra mời: Có khay đựng tôm khô, có khay đựng cá khô, nhưng có khay toàn những đôi môi mầu hồng, mầu đỏ, có khay đựng những quả tim còn thoi thóp đập, có khay đựng toàn những cặp mắt buồn, đen tuyền. Những cặp mắt như họ vừa móc ở trên mặt xuống để vào khay.
Ông vốn ngươì Bắc di cư, quê quán chẳng ăn nhập gì vơí cái xã nằm bên bờ sông Hậu. Nhưng số phận đẩy đưa, đến nơi ấy. Nói cho ngay, nếu cộng sản đừng bắt giam ông mất 8 năm tại Tuy hòa, thì chưa chắc ông đã bỏ nước ra đi. Ông nói "bắt giam" chứ không phải "caỉ tạo" như người ta quen goị, vì ông thuộc diện tù binh bị bắt tại chiến trường Phan Rang
Trộn lẫn với đám lá khô là một vật màu vàng và đen có khoang trắng. Không phải con rắn. Một chiếc xách tay nhỏ xinh xinh. Mở ra, My giật mình thấy tờ hai mươi đô la, nằm lẫn lộn với vài thứ lặt vặt. Trong giây phút, trí My hiện ra đôi giày Sketchers với cái bản “On Sale” màu đỏ ở Sears. Số tiền này, cộng với mười hai đô la có sẵn, My sẽ mua một đôi giày mới.
Những chiều thả bộ đi dưới những hàng cây me rợp bóng mát hay trân chần dẵm lên bãi cát mịn màng dọc theo doanh trại, tôi mang ơn nước Mỹ đã cho tôi một cuộc sống vững vàng; và kế đến tôi vẫn còn nợ đất nước Philippines này món nợ ân tình, mà nợ ân tình thì không biết bao giờ mới trả hết. Viet Ville ngày nay nằm trên mảnh đất cũ của trại tỵ nạn PFAC ngày xưa.
Bầu trời Saìgòn nhìn đâu cũng thấy một màu ảm đạm, thê luơng khi các anh vào tù. Không khí quá yên tỉnh khác với cảnh nhộn nhịp khi xưa. Nhà nào cũng cửa đóng then cài kín mít, mọi người sợ đủ thứ. Cửa hàng càng lớn đồ sộ lại càng đóng vĩnh viễn, một là bị đánh tư sản, hai là chủ nhân đang dọn đường đi chui.
Trời đã lập xuân, vậy mà gió bấc vẫn như những ngọn roi quất vào mặt người. Màn đêm đổ xuống thật nhanh. Bãi ven sông làng Trà Hương, Khúc Giang ánh đuốc bừng lên. Tiếng va chạm binh khí, tiếng reo hò của các binh sĩ vang cả một khúc sông. Từ trong bóng tối, tiếng vó ngựa dồn dập, thấp thoáng lao nhanh về phía trung quân.
Tuy đi qua cuộc chiến đã lâu, hơn nửa đời người chú Bê vẫn còn sống với những ám ảnh, với bất mãn, với hằn học khôn nguôi. Cũng dễ hiểu và nên thông cảm cùng chú ấy, ngoại hình chú bị mất một cánh tay còn trong lòng thì thu gom biết bao đổ vỡ chất chồng, khó lành lặn, vô phương cứu chữa.
Chú có hiểu văn minh là gì không, hở chú Bê cụt tay chưa tốt nghiệp Trung học phổ thông ?
Ngày trước ở Việt Nam, có ông thầy bói mù, khi xủ quẻ xem vận số cho tôi, ông phán một câu xanh dờn, mạng số của tôi có cái kiếp "nghiệp" cầm tay. Tôi nghĩ mãi hổng ra, chẳng biết ông thầy mù nói gì. Khi sang tới Mỹ tôi đi học và làm đủ thứ nghề thượng vàng hạ cám, cuối cùng xách cọ theo vợ học làm Nails. Đúng là số mạng chạy trời không khỏi nắng!
Có những rạn nứt rất dễ hàn gắn lại trong thời đại có rất nhiều loại keo thật tốt dùng cho gỗ, thủy tinh, kim loại, nhựa... Nhưng không phải tất cả những rạn nứt, mảnh vỡ đều được lắp ghép lại vì có những rạn nứt không đáng để người ta bỏ công hàn gắn. Có những rạn nứt, tì vết, mảnh vỡ, người ta bỏ ra rất nhiều công sức, thậm chí cả đời cũng không hàn gắn được.
YêuNướcViệtNam.org