Bài Mới Nhất
Một tấm tình thương không tính được bằng tháng bằng năm, một tấm tình thương bao la rộng khắp, mỗi mỗi bước ta đi đều chắp lên từ chắt chiu tình mẹ, mỗi bệ phóng cho tầm cao của ta đều bật lên từ đôi cánh của lòng mẹ, cái hạnh phúc ấy được thể hiện từng giây từng phút sống động và do đó mà mọi vật hiện hữu, thì làm sao có thể nói rằng vũ trụ là hư vô, mọi sự gặp gỡ, chia xa chỉ là tình cờ?
Thật lòng, ông rất muốn tiếp cận với phương tiện hiện đại như vi tính. Nhưng có lẽ tuổi tác đã bào mòn trí nhớ của ông. Những cái lệnh bằng tiếng Anh quá phức tạp và vượt ngoài khả năng tiếp nhận khiến ông luôn có cảm giác sợ hãi khi ngồi trước máy. Cuối cùng, sau gần nửa năm, rồi ông cũng nhớ được cách thức mở máy, nhập văn bản.
Mãi đến khi tôi lấy vợ, sang mời bác Ba thì mới biết bác đã mất rồi. Bác mất trong cái nhà tù đặc biệt đó. Con trai bác gỡ từng viên gạch đem bác ra tắm rửa. Giờ tôi cũng đủ khôn để hiểu bác ghét ai. Ghét đến nỗi không muốn nhìn thấy núi. Và tôi cũng hiểu ra rằng, núi chỉ đẹp và đáng nhìn khi được tắm dưới ánh sáng mặt trời
Ở Dallas có nhiều tờ báo lắm! Tờ thích hợp để ăn crawfish, tờ để gói rau xanh thì để được lâu hơn trong tủ lạnh, tờ trải bàn bếp khi nấu nướng cho đỡ công lau chùi sau đó, tờ trải bàn nhậu dã chiến ngoài patio để tóm hết cho gọn khi tàn tiệc… Người Việt Dallas đọc hết những tờ báo có ở địa phương, còn việc sử dụng sau đó là thói quen tận dụng của người Việt.
Bạn phải biết, Cộng sản như căn bệnh ung thư, còn thảm trạng tỵ nạn là bệnh ngoài da. Bạn chỉ chữa bệnh ngoài da thì làm sao bệnh nhân khỏi hẳn được. Nếu mình tiêu diệt được Cộng sản, đương nhiên thảm trạng tỵ nạn không còn. Nếu mỗi người đều góp bàn tay, thì sẽ thu ngắn ngày trở lại quê hương.
Sài Gòn là những cơn mưa bất ngờ, chợt đến và chợt đi. Sài Gòn là những buổi chiều thứ bẩy chạy xe gắn máy lông bông khắp thành phố hay cùng nhau rảo bước trên những vỉa hè nắng ấm. Sài Gòn là những buổi trưa hè ngồi nhìn từ căn lầu của cư xá ngân hàng xuống dưới con đường Duy Tân “cây dài bóng mát” và nghe mẹ kể chuyện ngày xưa ở ngoài Bắc
Hỡi lịch sử xin về đây cứu nước
Lý Trần Lê từng tắm máu quân thù
Giặc Trung Quốc muôn đời là kẻ cướp
Sao vua hèn tướng mạt lại im ru ?
Chín mươi triệu đồng bào ơi giặc đến
Mất biển rồi dân tộc sẽ về đâu
Sông Bạch Đằng phóng ra khơi hải chiến
Dãy Trường Sơn thành hạm đội chống Tàu
Xã hội dưới tay đảng CSVN xuống dốc như xe hổng thắng. Ai cũng nghèo, đói, và khổ cực. Gia đình tui làm rẫy, cũng bữa đói, bữa no, nhưng đỡ hơn nhiều người. Tui lại bắn chim sẻ, vịt trời như hồi nhỏ. Khi miếng ruộng duy nhất của gia đình bị sung công, Tía rầu rĩ sanh bệnh và ra đi năm sau đó. Mất đất trồng trọt, gia đình dọn về Ô Môn năm 1979.
Mẹ tôi đảm đang hiền lành ít nói... nhưng hát rất hay. Trong kí ức của tôi ngập tràn tiếng hát ru của mẹ . Mẹ về làm dâu nhà cha tôi... ông nội là người khó tính... bác trai và hai bà cô cũng ghê gớm... hay soi mói.nhưng chưa bao giờ chê trách được mẹ tôi nửa lời. Mẹ tôi đảm đang hiền lành ít nói... nhưng hát rất hay. Trong kí ức của tôi ngập tràn tiếng hát ru của mẹ ...
YêuNướcViệtNam.org