Bài Mới Nhất
Thời VNCH, miền Nam theo kinh tế tự do và khuếch trương công nghệ người Việt gốc Hoa trước đây chỉ giỏi về mua bán đã nhanh chóng chuyển sang sản xuất công nghệ tiêu dùng. Chỉ sau hơn 10 năm nhiều nhà máy đã được thành lập tại Biên Hòa, Thủ Đức và quanh khu Chợ Lớn. Nhiều mặt hàng công nghệ được sản xuất đã đáp ứng nhu cầu tiêu dùng trong nước không phải nhập cảng như trước đây.
Tôi thường nghe các bà, các chị ca thán “sinh ra đàn bà là đã mang khổ vào thân”. Từ ngày có vợ, tôi như biến thành một con người khác, không còn là mình nữa. Tôi còn không phân biệt được thế nào là đúng, thế nào là sai. Vì làm gì vợ cũng bảo không được, làm gì cô ấy cũng chê, làm gì cô ấy cũng tìm được lý do để than phiền chê trách.
Sao
Người càng đến thì chim bồ câu càng đông. Luôn luôn có các bà già mang đồ ăn đến nuôi chim, thường đổ đầy ra vỉa hè thật dơ bẩn. Những con bồ câu xám không đậu lên dây điện, mà đậu trên máng nước, mái nhà và trên các tấm bảng hiệu nhô ra ngoài. Cửa tiệm bị lũ chim câu chiếu cố nặng nề nhất lại là một tiệm thuốc Bắc, nơi phải sạch sẽ để giữ gìn sức khỏe cho mọi người.
Mẹ không biết cách bày tỏ cảm xúc riêng mình nên phải vay mượn ngôn ngữ từ kho tàng văn học dân gian để trao gởi nỗi niềm. Có những đêm trăng sáng ngời ngợi trên khu vườn mướt xanh, mẹ ngồi ở đầu thềm hong mớ tóc vừa gội, tay phe phẩy chiếc quạt nan, mắt ngước nhìn lên bầu trời có những sợi mây xê dịch chầm chậm về nơi vô định.
Gần 30 năm sau cái chết của anh Hiệp, tôi và một số đông anh em cựu tù, được sống ở một nơi văn minh, tự do, sung sướng nhất địa cầu: Hoa Kỳ. Tôi chạnh nhớ và ghi lại những đau đớn, nhục nhã, uất ức của những ngày đầu mất nước, mà nạn nhân là toàn thể dân chúng miền Nam, nhưng nặng nề nhất, có lẽ là những thành phần quân nhân như anh em chúng tôi.
Chưa một người Việt Nam nào tạo nổi sự vinh dự cho dân tộc ở tư thế lưu vong như Duyên Anh. Tự tin vào tài năng và sự phấn đấu của chính mình, ông đã bước lên mọi nghịch cảnh, bước qua mọi oan khiên để giành một chỗ đứng trên vũ trụ văn học quốc tế như một tiểu thuyết gia đầy đủ tư cách. Con người tài hoa ấy đã lưu lại đằng sau hằng hà những dấu ấn của thành tựu ở mọi lãnh vực anh đã kinh qua.
Đó là buổi học “cua” cuối cùng của thời mới lớn. Đời sống toàn những khúc đường quanh co, chả đề thi nào giống đề thi nào. Những học sinh học tủ làm sao mà thi đậu. Chúng tôi không đứa nào đủ tiêu chuẩn tham dự cả hai cuộc Thế Chiến lẫn Chiến Tranh Triều Tiên. Và cho đến bây giờ vẫn chả có đứa nào tốt nghiệp để có được cái bằng mà treo lên vùng ký ức của thời mười lăm, mười bảy.
Chẳng biết tình cờ hay ngẫu nhiên mà ta thấy dường như những câu chuyện tình buồn đều hay rơi vào mùa thu. Mùa thu cũng chính là động lực thúc đẩy cho các tâm hồn thi sĩ, văn sĩ...có sự rung cảm sâu lắng chân thành. Nó làm cho tâm hồn người dù có đang cằn khô cách mấy cũng phải chùng xuống, rất êm và thênh thang..
Phát vì vết thương ở ngực mà mất sức, cuộc đời tù cải tạo thiếu thốn mọi bề làm cho sức cùng, lực kiệt. Đêm nó nhắm mắt lìa đời kế bên tôi, chỉ thổn thển vài lời trăn trối nhờ tôi nhắn lại. Ý nguyện chỉ vỏn vẹn cho Hương nên lập lại cuộc đời chứ đừng vì nó mà sống cảnh góa bụa. Chúng tôi gói xác Phát vào manh chiếu nó ngủ mọi đêm và chọn sườn đồi sau trại làm nơi an nghĩ cuối cùng của một người tù xấu số
YêuNướcViệtNam.org