Bài Mới Nhất
Tên cô là Đoan Trinh có nghĩa là tinh khiết và con người của cô đúng như cái tên gọi. Bất cứ người nào trong làng cũng có thể đặt tay lên trên ngọn lửa mà thề độc là cô ta thật đoan trang và tinh khiết. Ngoài tính tình thùy mị ra, cô lại có khuôn mặt trái soan thông minh và đáng yêu. Với những đặc tính trời ban, cô có thể có nhiều bạn trai nếu cô muốn.
Mẹ tôi ra đi ở quê nhà, thọ 103 tuổi. Hai ngày sau, vợ chồng chúng tôi mới có chuyến bay trở về Việt Nam thọ tang mẹ. Trong hai ngày đó, hai thằng con của chúng tôi và hai đứa cháu gọi chúng tôi bằng bác gởi email nhờ tôi phiên dịch ra tiếng Việt những kỷ niệm chúng nó gọi là không quên, unforgettable, chúng viết ra để giã từ Bà.
Người đàn ông loay hoay mãi với chiếc xe đạp cà tàng của mình. Gọi là xe đạp cho có vẻ như thế. Thật ra đó chỉ là một mớ sắt hoen rỉ được nối kết lại với nhau. Một cái khung vá chằng vá đụp bằng những mũi hàn lỡm chỡm. Hai vành xe được chế tạo bởi những vòng cắt ra từ cover, một loại ống cống bằng kim loại từ thời quân Mỹ mang sang.
Một khi bạn nghe thấy ai đó đang gặp chuyện khó khăn; mặc dù chuyện khó khăn của họ dường như chẳng “ăn nhập” gì tới bạn, thì hãy nhớ rằng khi một người trong chúng ta gặp nguy khốn, nghĩa là tất cả mọi người chúng ta đều có thể cùng gặp nguy khốn. Tất cả chúng ta đều là những người đồng hành trên chuyến hành trình mang tên “Cuộc Đời.”
Chắc bạn mới trông qua cái tựa bài thì cho là phi lý, nhưng xin hãy kiên nhẫn mà nghe tôi kể. Lối làm chánh trị của Cộng Sản thì thật gian manh, họ dùng những tên vô loại thất học kiểu Chí Phèo để làm cán bộ hạ tầng mục đích của họ là đào sâu, chia rẽ hận thù giai cấp trong xã hội, họ đã tạo bao nhiêu là cuộc đấu tố là để tận diệt 3 giai cấp: địa, trí, hào (địa chủ, trí thức và phú hào tức là giới trung nông).
Tôi quyết định không về và cũng không ở lại Qui Nhơn làm gì. Cái gì xui tôi không ở lại đây dù thân tình vây bọc: chị tôi, mấy đứa cháu ngoan và hồn nhiên. Nhưng tôi biết rằng dù tôi có về, ở lại hay đi thì nơi nào cũng chẳng là quê hương tôi. Nhiều lúc tôi nghĩ phải tạo cho mình một khung trời nào đó có dĩ vãng êm đềm của tôi, như bao người khác; có mẹ tôi đốt đèn dạy tôi những mẫu tự đầu tiên
Phiên tòa được xử lưu động vào buổi sáng mùa đông, trời âm u, bàng bạc một màu lạnh lẽo. Dòng người đổ về khu xử án chen lấn để nhìn bằng được khuôn mặt những kẻ giết người phi tang cướp của đang đứng trước vành móng ngựa. Tôi cũng tìm cho mình một chỗ để theo dõi phiên tòa. Ba khuôn mặt non choẹt xanh xao đưa đôi mắt sẫm màu u buồn tìm người thân.
Hình ảnh hàng ngày tại các trường học, những người cao niên tuổi trên dưới 60 diện tỵ nạn chính trị, đang nhẫn nại đeo cặp tới trường từ năm này đến năm khác, phải miễn cưỡng học cả những môn mà mình không thích, cho một tương lai mịt mờ. Đó là điều mà xã hội cần quan tâm để mọi lứa tuổi đều có việc làm thích hợp và có ích cho xã hội, dù là tạm dung…
Dhời tiết vào mùa thu ở miền Nam California mát mẻ và trong lành, Dũng một mình lái xe đến nghĩa trang Vườn Hồng, nơi an nghỉ ngàn thu của người vợ yêu quí. Gió chiều nay thổi mạnh, lá rơi rụng đầy khắp nghĩa trang phủ lấp bãi cỏ xanh rì và nằm dầy đặc bên phần mộ Loan. Đốt xong nén nhang cho vợ, hồn Dũng dật dờ đạp trên đống lá khô đi trở về bãi đậu xe với nỗi cô đơn và hui quạnh.
YêuNướcViệtNam.org