Bài Mới Nhất
Tố Hữu không ngờ bị Vũ Hoàng Chương chê bai là nịnh hót Stalin nên bực tức. Sau đêm đó, Vũ Hoàng Chương đã bị công an bắt giam tại khám Chí Hoà. rong nhà tù bị hành hạ, ăn uống thiếu thốn nên ông kiệt sức, VC biết ông sắp chết nên thả về. Chỉ 5 ngày sau đó, ngày 6/9/1976 thì ông qua đời... Việt Nam đã mất đi một thi nhân tài hoa, bởi bàn tay sắt máu của Tố Hữu.
Người miền Tây thân thiện lắm, họ rất nhiệt tình và chân thành với tất cả mọi người, đặc biệt là lối buôn bán cũng từ đó mà tạo nên một miền Tây dễ thương đến lạ. Họ tuy coi việc mua bán là quan trọng cho việc mưu sinh hàng ngày nhưng vẫn vô cùng hào phóng bởi cách mời khách dùng thử mà không lấy tiền. . Với những loại trái cây nhỏ thì có thể cho cả chùm như nho
Ngày rời Việt Nam, mẹ tôi đưa cho tôi một nắm đất lấy từ sau vườn. Không hiểu sao mỗi lần nhìn lại nắm đất đựng trong chiếc hộp nhựa trong suốt, tôi luôn luôn nghĩ trong nắm đất có giọt nước mắt mẹ tôi. Mẹ tôi bảo khi đến nơi lạ, nướng nắm đất lên rồi nấu nước uống, sẽ tránh được bệnh “lạ nước lạ cái”. Tôi không làm theo lời mẹ tôi khi đến nước Mỹ. Tôi muốn giữ nguyên nắm đất quê nhà.
Mấy năm đầu, sau khi chiếm được miền Nam; nhưng không bao giờ chiếm được lòng người. Thừa biết lòng dân căm thù cộng sản, kẻ cai trị cứ nơm nớp sợ hãi, sợ mọi người cùng mọi thứ chung quanh, sợ cả tiếng pháo nổ khi Tết đến. Chiều Ba Mươi vắng lặng. Đêm Giao Thừa u uất, không tiếng pháo rộn rã đón mừng Năm Mới như khi miền Nam còn tự do, an bình.
Phía VNCH, chúng ta thường dùng chữ “Rải Thuốc Khai Quang” nhưng VC thì gọi là “Chất Độc Màu Da Cam” (tên của nó được lấy từ Màu của những Sọc được vẽ bên ngoài các thùng “phuy” đựng chất hóa học này). Thường thường, vùng rừng núi nào được trực thăng rải thuốc khai quang thì khoảng hơn tuần lễ sau, lực lượng quân sự tại địa phương mở cuộc hành quân vào vùng đó
Phản ứng của công chúng, những thắc mắc, kiến nghị của nhiều người, nhiều giới, kể cả của một số tôn giáo, tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế về cuộc tấn công vào thôn Hoành, xã Mỹ Đức, huyện Đồng Tâm, thành phố Hà Nội vào rạng sáng 9 tháng 1 đã được đảng, nhà nước, chính phủ vứt vào sọt rác. Hy vọng quốc hội thành lập một Ủy ban Điều tra độc lập, tất nhiên là… ảo vọng.
Mày hãy đi về chốn bình yên, nơi không có chiến tranh, nơi không có hận thù, nơi giòng sông tuổi nhỏ, nơi bãi biển Thanh Bình, bờ biển Mỹ Khê, những hang động trong Ngũ Hành Sơn… hay cổng trường Phan Châu Trinh dưới dàn hoa phượng đỏ, với bộ sport trẳng trong sân trường đi bên cạnh người yêu bé nhỏ học trò… Ở đó mày thấy lại tuổi thơ và chưa một lần biết thế nào là binh đao chiến trận
Tôi bị gạt vào trại tập trung, nơi được gọi một cách hoa mỹ là trại cải tạo, nhưng thật ra đó là nơi giam cầm đọa đầy người lính VNCH. Cuộc đời lầm than cơ cực bắt đầu từ đây đến với chúng tôi. Dưới chính sách khắc nghiệt với dã tâm trả thù của đảng CS, hàng vạn người đã mất trong trại tù, hàng trăm ngàn gia đình tan vỡ, và hàng triệu người phải bỏ xứ ra đi bất chấp mọi hiểm nguy.
Rồi một tiếng sét đánh ngang tai khi ông được những người Việt ở chợ cho biết người bán hàng kia vừa chết vì lạnh. Đó là một chiều đông Mạc Tư Khoa, “một chiều đông giá trắng trong lòng tôi”, nhiệt độ xuống dưới âm 40 độ. Từ nỗi bàng hoàng, xót thương phận người xa xứ mà ông từng có chút duyên nợ, nhạc sĩ đã viết lên bài hát "Chiều Đông Mạc Tư Khoa"
YêuNướcViệtNam.org