Bài Mới Nhất
Thế hệ của các em
Những cành mai đang nở
Ráng quên đi một quá khứ đau buồn
Xây lại nhà từ trên những tang thương
Từ ngăn cách đã chia bờ đất nước
Tôi ôm cái hộp, chạy gấp lại bệnh viện, định nói lời xin lỗi với người cha thân yêu của mình, nhưng đã quá muộn! Người y tá trực cho biết, bố tôi vừa trút hơi thở cuối cùng. Rồi người y tá trao cho tôi chiếc khăn giấy nhà thương, với dòng chữ cuối cùng run rẩy của một người cha dành cho con “Tammy, bố thương con nhiều! Vĩnh biệt!”.
Sự bùng phát của dịch viêm đường hô hấp cấp ở Trung Quốc đã tròn một tháng, không phải tự nhiên mà nhiều người thuộc nhiều giới liên tục kêu gọi cả trên mạng xã hội lẫn hệ thống truyền thông chính thức (2) rằng hãy đóng cửa biên giới với Trung Quốc, song công dân Trung Quốc vẫn lũ lượt đổ đến Việt Nam vui Xuân!!!
Đối mặt với một con người chân chất, hiền minh, thâm thúy, và nhân hậu như vậy, trong những năm qua nhà cầm quyền cấu kết với bọn mafia âm mưu cướp đất đã không từ một thủ đoạn thâm hiểm và độc ác nào. Năm 2017 chúng đã một lần lừa Cụ ra cánh đồng Sênh nhờ đo ranh giới đất rồi bất ngờ đá Cụ gãy chân, gây tàn tật suốt đời.
NThế là tôi thành kẻ thất tình. Chiều nào tôi cũng ra đường Lê Lợi, quãng từ chợ Bến Thành đến đường Tự Do, đi lang thang lên xuống để hy vọng mong manh gặp lại cô. Trước kia tôi cũng có thói quen lang thang như thế, ghé nhà sách Khai Trí tìm một quyển sách, vô quán cà phê ngồi nhìn thiên hạ qua lại, bây giờ tôi được thêm cái thú chờ mong.
Những con vi khuẩn được cho là xuất phát từ cửa hàng thịt cá dơ bẩn lan tràn khắp nước và vượt biên giới đến 27 quốc gia khác đã biến "Trung Hoa vĩ đại" thành mối đe doạ của thế giới. Vi khuẩn Tàu đã tạo nên một làn sóng kỳ thị, âm thầm trong yên lặng hay bày tỏ công khai, đối với người Tàu và những ai có vẻ giống Tàu.
Thế giới sẽ đánh giá là nhờ độc tài nên chận đứng được dịch corona, hay vì độc tài nên con virus mới lan tràn đến nhiều nước trên thế giới. Nhưng trước hết cuộc khủng hoảng đã cho thấy rõ một đất nước nói rất nhiều về đoàn kết và những điều vĩ đại, nhưng lại dễ dàng bị chia rẽ và rất ít được tin tưởng. Đó là căn bệnh mà các nhà lãnh đạo đảng CS China dường như không có thuốc chữa.
Cuộc đời là một sân khấu thu nhỏ. Các diễn viên, mỗi người đóng một vai nhưng chắc không ai diễn xuất sắc như con Dung. Nó còn là đạo diễn, viết kịch bản và là diễn viên nữ chính “đóng tuồng giỏi”. Nếu không, làm sao nó “chớp” được bốn chục ngàn đô-la khỏe re? Nếu không, làm sao cái nhà đứng tên nó? Vở kịch này có thật ở ngoài đời.
Bán bánh chưng chiên ngoài vỉa hè được vài tuần là tôi xuống tinh thần thấy rõ. Cuộc đời chẳng lẽ phải ngồi ngoài lề đường buôn bán như thế này mãi sao? Tiền lời kiếm được chẳng có bao nhiêu, không khéo lại ăn hết vào vốn. Mà cái quan trọng hơn cả, là cuộc sống của tôi không có lối thoát: biết làm gì đây với mảnh bằng trung học và với cái lý lịch con cái sỹ quan ngụy.
YêuNướcViệtNam.org