Bài Mới Nhất
Những trò chơi, tục lệ cũ nay gần như không còn, lớp trẻ bây giờ vui chơi với máy điện tóan, cần gì thì đi mua (có tiền sẵn hơn) chứ đâu có phải tự chế, hay vì “thèm mà phải đi ăn trộm vặt.” Đây cũng là những hoài niệm để ôn lại những chuyện đã xảy ra như để nhắc nhở nhau cùng chung tay xây dựng quê cha đất tổ ngày tươi đẹp hơn.
Hồi ký Asiye’s Story kể lại thời kỳ bà bị cầm tù, bị biệt giam, bị tra tấn và hãm hiếp. Bà đã chiến đấu với ý định tự sát, nỗi kinh hoàng vì ô nhục. Sau cùng bà tham gia điều trị tâm lý và quyết định công bố những gì mình đã trải qua cho cả thế giới biết. Câu chuyện của bà là một đóng góp quan trọng cho việc đấu tranh chống lại những vi phạm nhân quyền ở khắp nơi trên thế giới.
Các ngôi chùa Việt thường có hai tượng hộ pháp Kim cương Thiện - Ác. Tại một ngôi nhà cổ bình dị ở một làng quê vốn nghèo xác và đang kiệt quệ kia, giờ đây đang hiện diện hai con chó đá cũng mang biểu tượng Thiện - Ác như vậy để bảo vệ phần âm đức, và mong răn dạy cho người đời chút bài học về Tình thương và Ân nghĩa đang mất dần đi.
Mỗi người đứng một góc
Tự ôm lấy mặt mình
Lẻ loi riêng mình khóc
Nhìn nhau nhìn nhau thôi
Bờ vai không cho gục
Bàn tay không cho nắm
Tự mình nắm tay mình
Ôi bàn tay cô độc!
Du Ca ra đời đúng lúc mọi người đang đòi hỏi một nền văn nghệ sống động, thức tỉnh và mới lạ. Những loại nhạc mà phong trào Du Ca thường sử dụng là Thanh niên ca, Thiếu nhi ca, Sinh hoạt ca, Nhận thức ca, Sử ca, Dân ca, những bài hát ca ngợi tình yêu con người và thân phận quê hương. Những ca khúc trong phong trào Du Ca có mục đích kêu gọi thanh niên hãy tự hào, tin tưởng và hy vọng nơi tương lai.
Bản nhạc được đại hội Du Ca Toàn Quốc nhóm họp lần thứ 1 tại Sài gòn quyết định chọn làm đoàn ca của Phong Trào Du Ca Việt Nam là bài : " Đoàn Ta Ra Đi " do nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang sáng tác. Những ca khúc tiêu biểu của Phong Trào Du Ca VN được sáng tác và trình bầy tở trong nước từ 1965 đến tháng 4 năm 1975 và vẫn được trình bày ở các cộng đồng người Việt lưu vong ở khắp nơi trên thế giới.
Trịnh Công Sơn, khi mơ thấy cảnh ngưng tiếng súng mà lại không thấy cảnh trại cải tạo, không thấy cảnh khốn khổ vượt biên bỏ nước ra đi. Tôi thì thấy những lỗ đạn AK giữa thời bình... trong nhà một gia đình nông dân ở Đồng Tâm, suốt đời đi theo đảng và chỉ biết đến ruộng đồng. Còn nhiều thứ tôi và bạn chưa được thấy lắm. Thấy làm sao được, khi chưa có tự do báo chí, tự do ngôn luận trên đất nước này!
Tôi hít một hơi dài. Hai má tôi vẫn nóng bừng. Cơn ho đã dịu. Nhưng sao đầu óc tôi quay cuồng. Những tiếng ho trong phòng xử cũng tắt hẳn đi từ lúc nào. Tôi không ngờ có những đạo luật người ta tranh luận tới lui cả năm trời trong Quốc hội vẫn không xong, mà con coronavirus có thể làm lệch cán cân công lý trong chớp mắt.
Hồi đó nước mình rất nghèo, con người đối xử tử tế với nhau. Vừa về nước, đến ở nhờ một người quen ở ngoại ô, xa Sài Gòn, bà đã thấy như sống lại. Ở Pháp, bà là một người thừa, sống nhờ trợ cấp, họ nuôi cho tới chết. Còn ở Việt Nam, bấy giờ nghèo xơ xác, tiền trợ cấp bao nhiêu năm dành dụm đổi ra tiền cụ Hồ, bà tiêu xài thư thả.
YêuNướcViệtNam.org