Bài Mới Nhất
Vậy là cả tháng rồi còn gì, Mụ phải “cấm cung”, chỉ vì cái con Corona Vũ Hán! Cái con Virus chết tiệt từ Trung Hoa lục địa đỏ này đã tung hoành ngang dọc khắp thế giới, giết hại không biết bao nhiêu nhân tài và bao người vô tội! Quê hương thứ hai của mụ cũng không thoát, bị nặng nhất, con số người bị nhiễm và tử vong đứng đầu bảng!
Những năm 1950, Sài Gòn có một loại dầu gió mà hầu như gia đình nào cũng để ở trong nhà để phòng thân. Đó là dầu khuynh diệp Bác Sĩ Tín. Ngoài việc trị cảm lạnh, nhức đầu, sổ mũi loại dầu này còn là người bạn đồng hành không thể thiếu đối với các sản phụ. Gần 50 năm đã trôi qua nhưng mùi hương đặc trưng của dầu khuynh diệp Bác Sĩ Tín vẫn còn đọng lại trong ký ức của người dân.
Nếu quan niệm rằng thánh địa là nơi có nguồn gốc, cũng là nơi chôn cất và thờ phụng những người đi trước có liên hệ đến thế hệ sau trên một vùng đất nào đó, thì chúng ta có thể mạnh dạn nói thành phố Westminster của tiểu bang California, Hoa Kỳ, là thánh địa của người Việt tị nạn Cộng Sản tại Mỹ, hay hơn nữa là thánh địa của toàn thể người Việt tị nạn CS trên thế giới.
Mỗi lần trò chuyện cùng ai mà có nhắc tới tên Pleiku, Kontum hay Ban Mê Thuột thì những kỷ niệm êm đềm ngày nào ở Cao Nguyên lại hiện về trong trí nhớ của tôi. Tôi lại hình dung ra rõ ràng trước mắt mình là cả một khung trời bao la, cảnh vật vừa hùng vĩ, oai nghiêm, lại vừa chen lẫn chút thê lương. Vùng này chỉ có núi và rừng trùng điệp nối tiếp nhau.
Thả không được, càng giam lâu thế giới càng lên án nhiều, và mọi người đã thấy rõ bộ mặt thật dã man tàn ác của chế độ CS. Chúng tôi ở tù là một trong các sách lược của Mỹ để chống phá CS quốc tế bằng chứng là đến đầu thập niên 90, CS Đông Âu và CS Liên Xô sụp đổ. Sự hy sinh của chúng tôi không được đền bù. CSVN vẫn còn đó.
Chúng tôi thương và xót xa lắm, khi thoáng nhìn thấy trên đầu thì đội, trên vai những người thân yêu đã gồng gánh những đồng quà tấm bánh, và thuốc men để tiếp tế cho chúng tôi được tiếp tục sống kiếp người lây lất. Qua khỏi những cơn đau ốm, bị đói ăn khát uống dằn vặt trong thể xác kiệt lực hao mòn từng ngày một.
Số phận những con người Việt như vậy đó, vẫn tồn tại âm thầm, bí mật lơ lửng chung quanh quỹ đạo sống náo nhiệt của chúng ta, qua rất nhiều ngày tháng. Số phận như hạt li ti aerosol không hại nhưng thỉnh thoảng vẫn khiến ta hắt hơi và chợt chạnh lòng khi nghĩ về hai chữ Việt Nam. Người Việt vẫn luôn đáng yêu, khi họ không bị xích xiềng vào một lý tưởng do bọn làm chính trị dựng nên
Các quan dấm dúi đưa tiền Hến sắm sửa, bồi bổ và để dành sinh con. Anh nào cũng lo sốt vó cái bụng Hến đang mang là con mình. Có người đưa Hến nguyên tháng lương rồi kiếm khoản khác bù vô. Lâu nay X cứ ngỡ Y mới là kẻ sẽ hất mình văng khỏi ghế, ai ngờ con Hến lại có quyền năng này. Nó chỉ cần chỉ vô bụng nói con ai thì kẻ đó tiêu tan sự nghiệp.
Cựu Thiếu Tướng Lê Minh Đảo được thả khỏi tù vào 4 tháng Năm 1992 và tới Hoa Kỳ vào tháng Tư 1993. Ông hoạt động trong những cộng đồng người Việt lưu vong. Ông yêu cầu người viết, "Xin đừng gọi tôi là anh hùng. Binh sĩ của tôi, những người đã chết ở Xuân Lộc và cả trăm trận đánh trước, mới thực sự là anh hùng."
YêuNướcViệtNam.org