Bài Mới Nhất
Đảng chặn tường lửa thêm đi
bắt người viết blog tùy nghi bỏ tù
nhưng luồng tư tưởng tự do
làm sao ngăn gió thổi vô lòng người?
này thực dân Phú-lang-sa
ân huệ lần cuối cho ta yêu cầu
nằm ngửa để xem lưỡi dao
máy chém rớt xuống thế nào được không?
Minh nghĩ đến quê hương mịt mờ của mình- Nam Định. Minh nghĩ đến quê hương của Đỗ – Huế. Và nhiều chốn quê hương nữa – Gò Công của Liên Nga, Quảng Trị của Vũ, Sài Gòn của Thụy… Quê hương không phải chỉ là mảnh đất, mà còn chứa cả tình người. Xóm nghèo này sẽ đến lúc rộn ràng tiếng cười nói. Sẽ có “Lớp học huynh đệ” mở ra đầy thân ái. Đó cũng là một thứ quê hương.
Thế mà đã năm năm cô xa rời bục giảng với phấn trắng và bảng đen. Năm năm vất vả hòa nhập với cuộc sống mới có bao nhiêu điều bỡ ngỡ với cô- người chỉ quen đi trên con đường quen thuộc nhà -trường rồi lại trường nhà. Vẫn luôn luôn cám ơn các em- những người học trò một thời của cô hiện đang ở bốn phương trời- những ngươì học trò luôn tạo cho cô niềm đam mê
Tôi cảm thông nỗi uất ức của người da đen. Nhưng nỗi uất ức đó do những người thuộc các thế hệ xa xưa, cách nay gần 200 năm – cùng thời với tiền nhân của người da đen đến Mỹ – gây nên. Người cùng thời với quý vị da đen hiện nay đang lo hàn gắn những “vết thương” đó chứ người cùng thế hệ với quý vị không gây nên những uất ức đó.
Gần “ngã ba trụ cờ” có một cái chòi nhỏ bé tí, lụp xụp, diện tích chừng cỡ 6 mét vuông, mái lợp bằng vỏ đạn đại bác được cắt đôi, đập phẳng ra. Hai khu gia binh bây giờ đã bị bộ đội Việt cộng chiếm dụng làm nhà ở cho gia đình chúng ngoài Bắc kéo vào. Cả ngôi trường Tiểu học Yết Kiêu cũng bị chiếm đoạt làm nhà ở cho bọn sĩ quan Hải quân Việt cộng.
Buổi chiều cuối năm tôi đang loay hoay quét dọn lá chết, cây khô ở vườn sau thì tai tôi bỗng nghe tiếng nhạc vang lên đâu đó.Tôi bước đến gần bờ rào và lắng nghe, thì ra tiếng nhạc xuất phát từ nhà Victor anh bạn láng giềng người Mỹ gốc Ý Đại Lợi của tôi. Tôi nhận ra đó là bài “Come Back To Sorrento”, một bản nhạc xưa tha thiết truyền cảm khi trầm, khi bổng
Hạnh phúc tưởng chừng như vô tận, nhưng, một lần nữa, định mệnh lại nhúng tay vào cuộc đời của tôi, khi người bạn của anh mang đến cho tôi cái tin sét đánh: Trong một cuộc hành quân, anh đã bị mất tích. Trước cái tin hãi hùng này, tôi đã chết lên, chết xuống. Hạnh phúc lại bỏ tôi mà đi, khi tôi đang háo hức chờ anh về để dành báo cho anh một sự ngạc nhiên thích thú: tôi đã có thai.
Hơn 45 năm rồi, vốn đã quen tuân theo những bài bản có chủ trương, quy định. Các bài viết về con đường Đồng Khởi, tránh né nhắc đến chứng tích lịch sử vô cùng quan trọng: Con đường bị gọi là Đồng Khởi bây giờ, đã từng được mang tên Tự Do, từ năm 1954 đến tháng 4 năm 1975; trong suốt thời kỳ miền Nam Việt Nam còn tự do, khi thành phố vẫn còn mang tên Sài Gòn,
Bốn ngàn người ngồi
thân sát vào thân
như hoa vừa mọc
trong cánh đồng xuân
Tóc xanh tóc trắng
nghiêng đầu vào nhau
tuổi trẻ tuổi hạc
cùng chia sợi sầu
YêuNướcViệtNam.org