Bài Mới Nhất
Các phụ huynh và thân nhân của các sinh viên Ðại Học Texas A&M, không phân biệt quân sự hay không quân sự, hằng năm vào những ngày lể lớn như Ngày Chiến Sĩ hay ngày mãn khóa, đều nô nức đi xem chương trình này; các sinh viên sĩ quan biểu diễn một cách thuần thục và ngoạn mục chẳng khác gì những đội cơ bản thao diễn chuyên nghiệp
Đa số người dân Việt Nam, ngoại trừ đám lãnh đạo, quan chức chính quyền và gia đình chúng, còn lại tất cả đều bị đói sau khi Việt cộng chiếm miền Nam. Người ở thành phố đói nhưng khác với cái đói của người dưới quê. Năm 1978, cả nước đang đói ăn thê thảm mà bọn lãnh đạo vẫn hô hào phấn đấu, vượt qua thời kỳ “quá đọi” để tiến lên chủ nghĩa cộng sản.
Có một lúc nào đó bỗng dưng chúng ta chợt nhận ra đã hơn 40 năm sống xa quê hương. 40 năm dù chưa đủ dài so với chiều dài trang sử Việt, nhưng hơn 40 năm sống nơi xứ người, một vùng đất tưởng như tạm dung đã dần dần trở thành miền đất hứa. Người Việt khắp nơi đã và đang gieo mầm sống nơi đây cho mình và các thế hệ sau.
Cô là em út của ba tôi. Tuy gọi là Cô Út nhưng chúng tôi thân thiết với nhau như chị em có lẽ vì tuổi tác không cách biệt nhau là mấy. Cô chỉ hơn tôi 6 tuổi. Dạo đó ba tôi thay đổi chỗ làm luôn nên đã gửi tôi ở với ông bà nội một thời gian để khỏi gián đoạn việc học. Thành ra tôi và cô Út tự dưng trở thành đôi bạn thân ở chung nhà.
Tốt nghiệp đại học ngành lịch sử Hoa Kỳ và Nhật Bổn (American- Japanese History) của những thập kỷ từ 16 đến 18, anh không những vừa đi làm full-time mà còn quyết định ghi danh đi học cao học full-time tại một trường tin lành tại thành phố Irvine, California. Vừa học, anh vừa thực hiện một website nhằm mục đích thảo luận, giới thiệu, mua bán và sưu tầm những đồng tiền cũ, sách báo cũ.
Sẽ không công bằng khi tôi nhắc rất ít về nó trong cuốn nhật ký của mình. Có lẽ tôi mặc cảm về sự sai lầm đã qua, khi bước thêm bước nữa trong cuộc hôn nhân tạm bợ, vội vàng. Nó bất hạnh khi trong tờ khai sanh của nó không có họ tên cha. Tôi thấy mình cứng rắn lúc quyết định chia tay với ba nó. Đành vậy thôi, Má xin lỗi con gái nếu con cảm nhận sự thiệt thòi này.
Năm 1945 Hồ Chí Minh phát động “Tuần Lễ Vàng” kêu gọi người dân đóng góp cho ngân sách quốc gia, và đã thu được tổng cộng 60 triệu đồng và 370 kg vàng. Từ đó CSVN có chủ trương từ việc lớn đến nhỏ, làm gì cũng phải có sự đóng góp của dân, một lối bóc lột khéo léo có nghệ thuật của các chính quyền cộng sản, với khẩu hiệu “Dễ trăm lần không dân cũng chịu, khó vạn lần dân liệu cũng xong!”
Mụ Chét cầm lên ướm thử, cả đời mụ chỉ quần thô áo cộc, cả đời mụ chưa từng được bước ra thành phố, mụ làm gì với cái váy cụ Hồ này. Thân hình mụ nhỏ thó ốm nhom teo khu tóp đít, cái bùng rền này phải là của một bà Mỹ hay Nga to con và cao lớn. Mụ cầm tới cầm lui ướm vào người rồi lại đặt xuống. Rồi mụ mím môi, nước mắt lăn dài trên đôi má nhăn nheo.
Dưới mắt mọi người, đó là một gia đình tràn ngập hạnh phúc Nhưng rồi cơn đại họa đã ùa tới. Người chồng lên đường đi “cải tạo”, vợ bị đuổi ra khỏi khu gia binh, kéo một bầy con nheo nhóc ra bãi hoang sống dưới túp lều lụp xụp với những người cùng chung cảnh ngộ. Hai mắt của lão cay xè. Lão thấy rõ những giọt nước mắt của mình đang ứa ra ở hai bên bờ mi.
YêuNướcViệtNam.org