Bài Mới Nhất
Tết của dân tộc Việt thì chân thực và đơn giản hơn. Đây là dịp để mọi người ăn mừng cho mùa thu hoạch trước và chào đón mùa cây trồng mới bội thu. Xuất phát từ “sự vui mừng hạnh phúc khi một mùa lúa bội thu được thu hoạch sau một năm vất vả gieo trồng và mừng mùa vụ mới”. việc quan trọng nhất của một đất nước dựa trên 4000 năm văn minh lúa nước.
Tôi cũng không thể bắt Cao Nguyên và vợ con phải rời khỏi núi rừng, nơi đã cưu mang nó. Có lẽ cái tên Cao Nguyên mà ngày xưa chồng tôi đề nghị đặt cho nó đã vận vào cuộc đời của nó. Điều làm tôi đau đớn hơn là tôi chẳng làm được điều gì cho đứa con trai ruột thịt máu mủ của mình, ngoài việc nhờ bà chủ nhà trọ thuê người dựng cho vợ chồng nó và ông bà cha mẹ nuôi một ngôi nhà sàn chắc chắn và rộng rãi hơn
Quê hương tôi hôm nay được thế giới công nhận là hoà bình, tuy hòa bình ngưng tiếng súng, nhưng chủ nghĩa xã hội cai trị vẫn là độc tài gay gắt người dân bị kềm hãm trong một khuôn khổ, một nếp sống mà nhà nước đã áp đặt, con người không còn là con người mà là giống như súc vật đảng chỉ ngồi đâu là ngồi đó, đứng đâu là đứng đó nếu không nghe thì bị nhốt vào chuồng
Không hội nhập được toàn phần với quê mới, không dứt bỏ với quê cũ, tôi thấy mình như con cá mắc cạn hơn là loài lưỡng cư có khả năng sinh trưởng và phát triển cả trên cạn lẫn dưới nước. Và, trong tiến trình tồn sinh đó, quê hương dần dần trở thành cố hương, và mình thì thực sự thành kẻ tha hương, nhưng không bao giờ có thể quên được quê hương và tuổi nhỏ.
Thành phố điêu tàn, đổ nát, không nhà nào còn nguyên vẹn, đặc biệt nhà Bưu Điện và Ty Ngân Khố bị thiệt hại nặng nề, vách lỗ chỗ vết đạn, mái ngói vỡ vụn. Mùi tử khí nặng nề bao trùm thành phố, do nhiều ngôi mộ được đắp vội dọc bên đường. Còn đâu thành phố Huế với Sông Hương, Núi Ngự, biểu tượng của thanh bình và lãng mạn trong bao tác phẩm văn học, thi ca?
Con nghe rất nhiều người bạn kể lại rằng quê hương mình đã có rất nhiều thay đổi, theo một cách nhìn nào đó thì quê hương mình đã “Lột xác” đến nỗi không thể nào nhìn ra một dấu vết cũ nào, cho dù những người này mới chỉ xa xứ trong một thời gian rất ngắn, thế thì con làm sao tìm lại được chốn cũ thân yêu của mình hả ba má?
Chắc chắn rằng hai tác phẩm Quả Phụ Ngâm đã tạo nên cảm hứng trực tiếp cho những bản văn khóc chồng khóc vợ nổi tiếng trong văn học Việt Nam đầu thế kỷ 20 là Giọt Lệ Thu (1928) của nữ sĩ Tương Phố và Linh Phượng (1934) của Đông Hồ. Sự kiện chết chồng chết vợ chỉ là những giọt nước tràn ly để những cảm xúc được thành văn.
Trâu là tên gọi tiếng Việt. Chữ Hán viết là 牛 (ngưu), tượng hình cái sừng trâu. Trong văn hóa nước ta, con trâu là điềm lành : nằm mơ thấy trâu vàng là điềm giàu sang, cưỡi trâu là có tin vui, trâu sinh nghé là ý nguyện viên thành.Trong truyện Ngưu Lang Chức Nữ, Ngưu Lang là thần chăn trâu, vì mê say Chúc Nữ dệt vải, chàng bỏ việc đồng áng, còn nàng bỏ khung cửi
Ðau đớn hơn hết khi tại Sài Gòn, nơi chỉ cách Tống Lệ Chân trăm cây số đường chim bay, có những người đã không biết hoặc không muốn biết những người lính miền Nam đang ở trong chiếc đồn bị vây vào ngày thứ 510. Và nhiều kẻ lại nhìn vấn đề ngược lại, là VNCH đã xâm lấn đất đã “giải phóng”: như đám Nguyễn Ngọc Lan, Chân Tín...
YêuNướcViệtNam.org