B������i M���������i Nh���������t
Trong khi người dân đang cuống cuồng (như bầy kiến trên một que sắt nóng) thì điều duy nhất mà ông TBT đương nhiệm quan tâm vẫn chỉ là là sự tồn vong của Đảng và Nhà Nước thôi, chứ còn chuyện ăn ở của đám dân đen thì chưa bao giờ được "các đồng chí lãnh đạo" mang ra bàn thảo trong suốt bốn kỳ ở Hội Nghị Trung Ương.
Mỗi lúc buồn ủ dột vì VN bị Tàu cộng lấn lướt, tôi thường thầm cất lên “Tôi Yêu Tiếng Nước Tôi Từ Khi Mới Ra Đời” để nhắc nhở mình, tiếng ta còn đó, nước ta còn đó. Để nghe vang vọng đâu đây tuyên ngôn độc lập của Lý Thường Kiệt, hịch tướng sĩ của Trần Hưng Đạo, Bình Ngô đại cáo của Nguyễn Trãi và lời tuyên bố hùng hồn của anh hùng dân tộc Nguyễn Huệ. “Đánh cho chúng biết VN anh hùng tri hữu chủ!”….
Trong mơ thấy mình trẻ
thức dậy thấy mình già
muốn nằm xuống mơ lại
Trên gối tóc trắng phau
Những phong thư chưa mở
ai lạ ai quen mình
những tờ giấy quảng cáo
Rao vặt cuộc tử sinh.
Dù vậy, ông vẫn rất xứng đáng được tôn vinh là một nhạc sĩ vĩ đại vì, chẳng những ông để lại cho chúng ta và con cháu mai sau nhiều bài ca bất hủ, mà còn có công khám phá, từ bóng tối đưa ra những viên ngọc xù xì rồi gọt dũa để trở thành ngọc quý, là những bài thơ sẽ mãi mãi bị vùi lấp trong quên lãng nếu không được ông để mắt tới. Nhờ các vị mà miền Nam dù đã mất nhưng hãy còn và vẫn còn một chút gì để nhớ, để quên!
Biết tôi đang tìm việc hợp nghề, bà biểu tôi đưa coi tờ tiểu sử nghiệp. Bà xem qua rồi hỏi ông làm bấy nhiêu năm mà kinh nghiệm chỉ vỏn vẹn một tờ này. Tôi nói chỉ ghi ra những gì tôi biết rành rọt mới đây, những gì trong quá khứ đã qua nên không tính. Bà lắc đầu đừng khiêm nhường, biết trước biết sau đều là biết, phải tự đánh bóng mình, cho dù là hạt cát trên biển cũng phải lung linh dưới ánh mặt trời.
Bóng bà cụ nhỏ thó như bóng cò, bóng vạc giữa những thửa ruộng khoán còn lễnh đễnh sương sớm. Lòng tôi thoáng se lại. Cái làng quê nhỏ bé, bình lặng của tôi đã kẻ thành vệt xanh mờ. Lót đót vượt lên khỏi nền xanh tre chuối là những bóng dừa, tán cau và những tầng nhà cao vót, in lên vòm trời đầy nắng những đường nét vừa hiện đại, vừa muôn thuở hoang sơ...
Ðám cưới diễn ra không mệt mỏi như tôi tưởng. Bởi vì hầu hết số khách khứa đều không biết vợ chồng tôi và ngược lại, do đó hai bên chẳng chuyện trò bao lăm. Mệt nhất phải nói là ba má tôi. Hai người phải chào hỏi, tiếp chuyện với bao nhiêu là người. Mệt nhưng mà vui. Nhìn nét mặt rạng rỡ của hai người, tôi có cảm tưởng như đây chính là đám cưới của ba má tôi vậy. Cầu chúc hai người hạnh phúc!
Cái đường chỉ mảnh mai ấy tựa như biểu tượng giác ngộ của nhà Phật cho nên lá đề cũng gợi lên trong ta cái ý niệm về sự giác ngộ, tịnh tâm. Chẳng biết có phải vì lẽ đó cánh lá bồ đề còn được xem là một vật phẩm được nhiều người nâng niu với một niềm tin giúp cho con người không chỉ trừ tà ma mà còn làm cho tâm an, sáng suốt, buông bỏ được mọi thứ tham sâm si để giác ngộ.
tự nhiên tôi lại yêu tô hủ tiếu đến vậy! Cả tháng nay tôi ăn hủ tiếu nhiều hơn bao giờ hết trong cuộc đời của mình: vì nhờ tô hủ tiếu, tôi lại được hiểu thêm “công lực” của trái tim con người đến mức độ nào. Và như Duyên Anh đã từng nói trong tác phẩm “Nhà Tôi” của anh: “không cần cao xa như tôn giáo, không cần hoa mỹ như nhà thơ, nhà văn mà chỉ cần tình người”.
YêuNướcViệtNam.org