B��i M���i Nh���t
Chỉ có một viên phấn trắng, Thầy nhẹ nhàng giải bài Toán đố mà cả lớp không giải được, chỉ những viên phấn trắng, màu thôi. Thầy dẫn học trò đi khắp đất nước Việt Nam, Thầy giảng về đường tiến quân của Trần Hưng Đạo, Quang Trung đánh tan giặc Tàu xâm lược, dẫn đường tháo chạy của giặc... Chỉ viên phấn thôi, Thầy cho học trò biết nguyên nhân của mưa?, cây xanh lớn lên như thế nào?
Năm 1964, một tù nhân mới đến Nhà tù Đảo Robben. Giống như những tù nhân khác, anh ta bị cởi quần áo ngay khi bước vào cửa và mặc bộ đồng phục tù nhân có ghi: Số 466. Anh ta là một tù nhân chính trị, vì vậy anh ta bị đẩy vào một phòng giam duy nhất chưa đầy 4,5 mét vuông.Kẻ bị kết án số 466 không ai khác mà chính là Tổng thống Nam Phi da màu Nelson Rolihlahla Mandela
Một lũ Việt Cộng đi khám xét, chúng giở tung áo quần, nắn vuốt từng thứ rất kỹ lưỡng để xem có ai giấu diếm giấy tờ hoặc vàng bạc. Mỗi người phải làm 2 tờ khai tư trang, vật dụng, mình giữ một, Việt Cộng giữ một. Cuộc điểm nghiệm mất chừng 2 tiếng. Chúng tôi quấn đồ, thu dọn, sắp xếp lại cũng mất chừng nửa tiếng. Làm vừa xong trời đổ mưa. Anh em ào ra sân vừa tắm vừa hứng nước giặt giũ.
Chiến tranh đi qua, với những thăng trầm dâu bể của đời người. Chú cứ vậy, sống hồn nhiên và vui với những điều mình thích: Đọc sách hoặc trầm tư thả hồn với cái máy đĩa từ thời Pháp thuộc để lại. Chưa hề nghe chú bàn nghiêm túc đến chuyện lập gia đình. Vì thế chuyện chú cưới vợ làm cho bà con trong họ đến lối xóm ai cũng ngạc nhiên nhưng cũng mừng cho chú.
Khi vườn nhãn đã trơ trụi chỉ còn những cành nhãn lỏng khỏng, chơ chỏng, như nhũng cẳng tay chới với trên nền trời, đất vườn bị đào bưới như vừa qua trận bom rải thảm thì bọn kia kêu tăng giá lên gấp ba lần. Dân bãi nhãn lại hồ hởi vặt những chùm lá nhãn còn sót lại, đào móc tiếp rễ cây ra bán…Cây nhãn Phất Não đau đớn báo thù, ba năm liền không ra hoa, kết trái.
Tôi quên mất tôi lên đây với hoài bão lấp biển vá trời. Hình ảnh tráng sĩ mài gươm dưới ánh trăng khuya không hấp dẫn nữa. Tôi mong được quên luôn, quên hết những gì mà ta phải khuấy động một đời người mới tạo nên. Rồi cũng chỉ là bọt bèo, hư ảo. Kể cả sự “có danh gì với núi sông”. Có hai thứ quyến rũ một cách mãnh liệt người tuổi trẻ: Tình yêu và cách mạng.
Thích nhất là được lên đồi bẫy chim. Nào chim sáo, chim chào mào... đưa về nuôi, tập cho chúng hót, tập nói tiếng người. Nghe giọng Đẩu kể cứ thấy buồn buồn, giờ thì không còn bố mẹ, không còn được thương yêu trong vòng tay âu yếm, không còn những ngày theo mẹ hái măng, hái nấm. Quê Đẩu có loại nấm tràm vừa đăng đắng, vừa béo, nấu với canh rau khoai, rau muống
Tôi lấy hết can đảm, nhắm mắt, quay mặt đi, xiết cò để kết liễu đời con thú bất hạnh.Tiếng nổ vang rền và dư âm của nó còn vang vội mãi trong tim tôi.
Từ hôm ấy tôi không bao giờ đi săn nữa. Chẳng những thế, mỗi lần phải đụng chuyện với mấy những tay đi săn, hình ảnh con heo rừng bất hạnh ngày nào lập tức bật lên trong đầu tôi, với cái nhìn hận thù.


Những ngưòi khách hàng đang bị ám quẻ đương nhiên là có đủ loại phản ứng, khóc cười than thở cay đắng và chửi bới. Phải chịu khó cảm thông với họ hơn nữa. Hoàng xếp cố nhân lại, vuốt mặt "nàng" một cái trước khi cho vào tủ hồ sơ lưu. Tạm biệt cố nhân xong, anh cúi xuống kiên nhẫn nhặt từng bộ hồ sơ nằm la lết lên, xếp chúng lại ngay ngắn, rồi tiếp tục nhấc điện thoại trả lời những cú ring & ring -- thật rõ ràng, từ tốn.
YêuNướcViệtNam.org