Hồi Ức Tù Cải Tạo VN
Sau gần một năm ở Trảng Lớn, ăn như ruồi mà làm như trâu, tôi ngã bệnh, nằm thẳng, không mở mắt được, không mở miệng được. Bạn bè đổ cho từng muỗng nước cháo, tuy đầu óc tỉnh táo, nhưng bắp thịt cứng đơ. Từ trại tù ra đến rừng, một lúc cả ngàn người đổ đi khắp hướng, nên kiếm được một cây thẳng đứng là rất khó
Sau vài tháng nhập trại, những người tù ở trại Trảng Lớn, Tây Ninh lần lượt bị liệt kê và phân tán đi các trại tù khắp ba miền đất nước. Người anh họ của Hoàng bị chuyển ra miền Bắc, còn lại bốn người thì theo đoàn tù lên Kà Tum Đồng Pan. Và từ đây, khoảng sáu tháng sau, người anh ruột Hoàng bị chuyển về Suối Máu, ông anh họ theo nhóm tù chuyển về Long Giao
Nếu công an bắt ai, thì ít khi lầm. Mà, lỡ có lầm, thì cứ nhốt ít nhứt vài ba năm, để “lao động là vinh quang”, và theo dõi. Thậm chí nếu người ấy chưa biết “giác ngộ”, chưa “phấn đấu tốt”, chưa “học tập tốt”, không “thành thật khai báo”, chưa “đả thông tư tưởng”, chưa sửa đổi bản thân, hay không làm “cần câu” điềm chỉ, a lê hấp cho vô tù mút mùa lệ thuỷ, không về nữa.
Những kẻ tôn thờ chủ nghĩa CS, bất kể tuổi tác già hay trẻ, chức vụ lớn hay nhỏ, học hành chữ nghĩa có hay không, địa vị cao hay thấp, đều tôn thờ cái “chân lý” “nói dối như Vẹm” một cách còn trơ trẽn hơn Nguyễn Lại nữa! Nói dối hiển nhiên, không cần che đậy, nói dối một cách lem lém, một cách lì lợm, không biết xấu hổ, không biết run sợ.” Vì cái “chân lý” ấy nó đã bắt rễ vào tâm não, thấm sâu vào xương tủy
Đời sống của các Sĩ Quan Việt Nam Cộng Hòa trong các trại giam cầm mà bọn Cộng sản gọi danh từ thật hoa mỹ là “Học tập cải tạo” thực ra chỉ để trả thù tập thể Quân Đội VNCH, giết lần mòn vì đói thiếu dinh dưỡng, bịnh tật vì không có thuốc men. Ăn uống quá thiếu dinh dưỡng, chỉ trong vòng 2 tháng mà trại đã có khoảng 40% bị liệt bại.
Nhà cầm quyền Cộng Sản VN đã lầm khi muốn “cải tạo” tư tưởng Quân, Cán Chính VNCH nhưng chính họ đã bị các sĩ quan, binh lính và người của chế độ miền Nam “cải tạo” cái tư tưởng mù quáng để rồi nhiều người sáng mắt, từ bỏ Đảng, từ bỏ “Thiên đàng xã hội chủ nghĩa” để tìm cách ra khỏi Việt Nam như mọi người chúng ta đều đã thấy, ai đã cải tạo ai?
Sau 18 tháng thượng Hoàng Liên Sơn, nhóm 700 tù Miền Nam hạ sơn về Tân Lập Vĩnh Phú. Dưới chân rặng Trường Sơn, chiều chúa nhật mưa rơi lất phất, một đồng môn QGHC trẻ nhớ nhà, nhớ người yêu, lẫn vào gốc phòng nhà ăn vắng vẻ. Ngày thượng tàu Thống Nhất xuôi Nam, rộn rã châu về hợp phố, anh “chiều mưa” tới bắt tay chào hỏi và tếu: Anh coi đó, tôi “làm ngụy” mới có 3 năm mà “đi cải tạo” tới 6 năm!
Những ngày ở trại Long Khánh sau đó, khi có dịp cùng cùng đội tù lao động khổ sai đi ngang gò đất chôn tù này, tôi vẫn thường cầu nguyện cho Bé và Lộc, rồi nhớ đến Thái. Tên cán bộ quản giáo có lần nói là Thái cũng đã bị bắt lại và đã phải “đền tội”. Không biết thật sự số phận Thái ra sao. Nỗi thắc mắc ấy phải hơn hai mươi năm sau mới được giải đáp.
Anh thương những thằng bạn cùng khổ với anh, thương những người lính dưới quyền mà cái chết của họ được đếm trong từng tíc tắc. Mới cười nói đó, mới ước mơ đó, mới kể chuyện tiếu lâm đó, mà nghe một cái ầm, tiếng nổ từ một quả mìn của địch gài, sẽ tung lên những thân xác người lính. Họ chết trong ngất ngứ, không toàn thây.
YêuNướcViệtNam.org