Nh������n T��������� Trong N���������������c
Những cái tên chỉ để vẻn vẹn nhớ một thời. Nhà sách Khai Trí,Rạp Vĩnh Lợi,tiệm cơm Thanh Bạch,nhà hàng Kim Sơn,khiêu vũ trường Olympia,Thương Xá Tam Đa (Crystal Palace) - nơi hội tụ của nhiều trung tâm phát hành băng nhạc Mạnh Phát, Phạm Mạnh Cương,Thúy Nga, Jo Marcel, Shotguns, Tiếng Hát Đôi Mươi, Bệnh viện Đô Thành,Chợ Bến Thành …đóng băng trong ký ức.
Trên Facebook, một người tên Hoàng Nhơn viết sự đuổi việc cô giáo Thơ “là một sự trừng phạt hèn hạ và hèn nhát bởi những con người “có chữ” mang danh “giáo sư, tiến sĩ” - những con người mà hàng ngày vẫn đứng trên bục rao giảng về “đạo đức, làm người tử tế, có ích cho xã hội.” Ngoài việc sa thải cô Trần Thị Thơ, trường Đại Học Duy Tân còn báo cáo với công an để điều tra.
Nhiều nhà có ba, bốn người ra đi từ ông bà, cha mẹ cho đến con cháu. Nhiều người quen, bạn bè mới đấy giờ đã là nắm tro tàn. Chưa bao giờ thành phố này bi thương đến vậy kể cả những ngày chiến tranh leo thang trong cuộc chiến Nam Bắc cách đây gần nửa thế kỷ. Giãn cách quá lâu, nhiều gia đình không kế sinh nhai đã lâm vào kiệt quệ.
Bị dịch bệnh bủa vây, rồi nạn thất nghiệp, đói ăn và vô số những nỗi lo toan khác, người dân còn thường xuyên bị đám quan chức Kên Kên rỉa rói, chúng “ăn không từ một thứ gì,” như lời một quan chức cao cấp của chính quyền Hà Nội thú nhận. Đại dịch rồi sẽ qua, nhưng lịch sử sẽ ghi lại một thời kỳ tồi tệ nhất, trong đó nhà cầm quyền câu kết với bọn gian thương hút máu người dân không từ thủ đoạn nào
Điểm cuối của lộ trình là trên Quận 10. Đến đầu hẻm thì dây đã giăng kín, như với các hẻm khác, tôi gọi điện thoại gọi các bạn đi bộ ra nhận quà từ bên trong. Cuộc trao đổi nhanh và tôi như mất thần suốt trên đường về nhà. Sài Gòn bị trọng thương, vật vã kiệt sức. Dường như Sài Gòn vẫn cố mỉm cười qua giọng trả lời nhè nhẹ buồn của cô gái mù trong khu phong tỏa: “Em và mẹ em đều bị dương tính F0 mới hôm qua..."
Quốc gia đáng sống nào tự cho mình cái quyền xộc vào nhà bắt dân, tấn công cồn cay thẳng vào mặt dân, rồi lôi xềnh xệch ra xe như thế? Quốc gia đáng sống ở đâu khi mỗi năm hàng chục ngàn người Dân tháo chạy khỏi đất nước đi làm culi khắp xứ người? Rồi phải bỏ chính mạng sống của mình để đổi lấy cuộc sống tự do trong thùng xe đông lạnh?
Bây giờ trong dân gian thường có câu: "Lên ti vi mà mua, lên ti vi mà lãnh". Có những sự thật diễn ra trong mùa dịch nhưng báo chí không nên đưa lên như cảnh trong các bệnh viện điều trị người bị dịch bệnh, cảnh người chết, cảnh đoàn xe chở những quan tài đi thiêu xác, cảnh những nỗi đau của bệnh nhân. Bản thân và gia đình tiêm chủng thuốc Mỹ, thuốc Anh nhưng viết bài kêu gọi mọi người chích thuốc Tàu!
Trằn trọc, nghĩ suy mấy đêm, y ngẫm khối thằng không ra gì mà vẫn sống phây phây. Biết bao thằng có tiền, có quyền, tham lam mà vẫn sống sướng. Bọn chúng ngày một giàu có thêm, ngày một được trọng vọng. Quả là chúng xứng đáng là những kẻ có tài! Nếu có vỡ lở chuyện tham nhũng, ăn cướp của công, bọn chúng trốn biệt như có phép tàng hình. Một sợi lông của chúng vẫn không bị rụng.
Có những người sinh ra ở vạch đích, lại có những người bắt đầu ở vạch xuất phát. Nhưng cuộc sống này vốn dĩ luôn có sự công bằng, nó đến khi con chấp nhận vị trí của mình và nỗ lực để thu hẹp khoảng cách chứ không phải ngủ quên nhầm lẫn đổ lỗi cho số phận con hiểu chứ. Khi con đứng ở vạch đích lúc đó con sẽ hiểu mọi nỗ lực thu hẹp khoảng cách của mình là có ý nghĩa.
YêuNướcViệtNam.org