Nh��n T��� Trong N�����c
Chơi với đồng loại dễ hiểu nhau và thích thú hơn. Vịt lông trắng đành lủi xuống mương nước chơi trò cút bắt với bọn cá, nó dần hiểu ra rằng không phải động vật nào cũng thích đùa. Mỗi ngày tháng qua, mỗi khác đi, con người hay động vật cũng phải già đi, tính tình thay đổi lạ hơn. Cậu bé con nhà nghèo, mồ côi cha, bầu bạn cùng chú vịt lông trắng như anh em.
Là dân thấp cổ bé họng, bản tính lại nhút nhát, ngại va chạm, sợ đến chốn công quyền nên lâu nay lão đã rèn được cách sống khiêm nhường, đúng hơn là kiếp sống an phận đến nhu nhược. Vì thế, lão tin sẽ chẳng cần đến anh nương nhờ, cũng giống như niềm tin xưa nay lão đã lấy làm kim chỉ nam: Mày lấn tới thì tao nhịn. Mày lấn tiếp. Tao nhịn tiếp. Hết chỗ để mày lấn, chắc chắn tao sẽ được yên.
Chỉ có ở Việt Nam, vì, chuyện chống dịch mới có liên tục thắt nút, mở nút như một vở kịch đầy kịch tính và gây ngộp thở. Đợt bùng phát dịch lần thứ tư này tại Việt Nam có thể nói là dữ dội và đầy chết chóc. Câu chuyện thắt nút, mở nút trong chống dịch thêm phần gay cấn. Giãn cách, mở giãn cách, cách ly, rồi mở cách ly, câu chuyện nghe ra mất dần màu sắc con người.
Dân tộc Việt Nam xưa nay vẫn nổi tiếng hiếu học. Dù trong hoàn cảnh nào, cha mẹ cũng năng nổ nhắc nhớ con cái: “Học để ấm vào thân!”. Dưới chế độ cộng sản, ghế trên ghế dưới được phân chia theo tiêu chuẩn “con ông cháu cha” hay “giá xịn, giá bèo.” Bằng cấp thì giữa thanh thiên bạch nhật cũng vẫn “chạy đầy đường,” mua đâu chẳng có.
Trăng đã lên cao, ánh trăng bàng bạc khắp nơi sáng như ban ngày, vài con chim ăn đêm nghe tiếng động vụt bay lên kêu quang quác. Đây cũng là mùa no ấm của lũ chuột, sau mùa gặt chuột con nào con nấy ú na ú núc, ruộng đã trơ gốc trống trải bọn chuột đào hang ẩn nấp vào những bờ đê rậm cỏ. Mùa nầy lúa mới gặt xong mùi ngai ngái xông lên thật khoan khoái, dễ chịu làm sao.
Nhà thiếu ăn, con thèm ăn mà đem cho bạn bè hàng xóm ăn, bắt con đói. Tàn nhẫn quá! Trong cơn đại dịch này, dân cũng như những đứa bé trong truyện của Nam Cao, đang thiếu ăn, thèm ăn mà người lớn lại mang mời hàng xóm. Thế mới đau! Ừ cũng có thể trẻ con không ăn thịt chó, nhưng con người thì ai cũng cần có gạo để nấu cơm chứ không lẽ cứ đi xin ăn mãi
Khi còn có thể lang thang trên đường phố để ăn xin, bà cụ già hẳn là gặp không ít cảnh đời khốn khổ như bà. Bà biết mình đói. Bà cũng biết còn những người đói khác. Nhưng bà cụ ăn xin không bao giờ biết được rằng, giữa cơn đói khát của dân chúng, vẫn có những tên lãnh đạo, quan chức đi chơi golf, du hí, hoặc lái xe vượt ngàn cây số đưa con ra phi trường để bay sang Mỹ du học. Chúng đi, hả hê và vui vẻ.
Giống như người ốm, không được cấp cứu và điều trị kịp thời, những người yếu thế sẽ khó gượng dậy và chịu nhiều di chứng. Di chứng ấy, tất cả chúng ta đều phải gánh chịu. Phố xá Sài Gòn và các đô thị khác làm sao vui khi còn nhiều người trong lòng nó dần kiệt sức? Những ngày giãn cách, bạn có thể chỉ thấy phố xá vắng và buồn. Phải đi vào hẻm, từng xóm mới thấy Sài Gòn đã mệt, đã phập phồng thế nào sau hai năm dịch giã.
Năm 2020 chính là rơi vào thời điểm ấy, nên tất cả chỉ đều một giọng hoan ca “tự hào quá Việt Nam ơi”, bất chấp tình hình các nước láng giềng đã vô cùng căng thẳng với COVID-19. Không có vaccine là do một năm ngồi im và chỉ ca hát này. Dịch bùng phát dữ dội là bởi mừng Đại hội Đảng thành công, nên bung cho đi du lịch tưng bừng dịp lễ 30 Tháng Tư, dịp lễ Lao Động ngày 1 Tháng Năm, bất chấp lời cảnh báo của giới bác sĩ;
YêuNướcViệtNam.org